Giá cả không rẻ.
Tống Chi Chi lập tức tìm được kiểu dáng mình thích, bảo Tiểu Bối thử.
Nhân viên bán hàng của cửa hàng bách hóa rất cao ngạo, hoàn toàn không thèm để ý đến người khác.
Tống Chi Chi ngược lại cũng cảm thấy không có gì, dù sao cô mua đồ sợ nhất có người nhiệt tình đi theo giới thiệu.
Trong tiểu thuyết cô còn nhớ rõ có nội dung truyện chính là mẹ ruột nam chính dẫn theo nam chính đi mua quần áo bị chướng mắt, sau đó còn nháo lên với nhân viên bán hàng, cuối cùng nhân viên bán hàng bị vả mặt khai trừ...
Tống Chi Chi: Trong cuộc sống chân chính làm sao có thể có nhiều cảnh như vậy, nhiều lắm chỉ là cãi nhau hai câu đổi nhà khác mà thôi.
Tiểu Bối duỗi chân thử giày mới, cậu chưa từng đi giày tốt như vậy, từ nhỏ đến lớn đều đi giày vải.
Loại giày này, cậu chỉ nhìn thấy trên chân Đại Tráng nhà cô cả, nghe nói một đôi cũng tốn mấy đồng.
Đại Tráng thường xuyên đi giày đi tới đi lui trong đại viện, sợ mọi người không nhìn thấy.
Tiểu Bối không ngờ, mình cũng có thể mua giày tốt như vậy.
Cậu cho rằng anh trai chị gái mới tới trong nhà, mẹ sẽ càng thích bọn họ, càng ngày càng không thích mình mới đúng.
Bởi vì Tiểu Bối cảm thấy, mẹ trước kia không thích mình lắm.
Có thể là vì luôn có người hỏi cậu sao lại không nói lời nào, sao lại thoạt nhìn ngơ ngác giống kẻ ngốc.
Cho nên trong lòng mẹ đối với cậu cũng có ý nghĩ.
Trong mơ nói mẹ dẫn anh chị đi mua quần áo mới, không dẫn theo cậu.
Không phải đâu.
Mẹ rõ ràng chỉ mang theo một mình cậu tới.
"Mặc thoải mái không? Tiểu Bối?"
Thấy Tiểu Bối không có động tĩnh, Tống Chi Chi lại hỏi một tiếng.
Tiểu Bối ngồi trên ghế nhỏ, cố sức nhấc chân nhìn đôi giày mới.
Trong ánh mắt mơ hồ có hơi vui vẻ.
Nhìn vẻ mặt của cậu, Tống Chi Chi biết cậu rất thích, lập tức nói: "Đôi này đi, mua thêm một đôi giày xăng đan."
Tiếp theo, cô lại dẫn Tiểu Bối đi mua áo ngắn tay, quần.
Mỗi thứ chọn hai kiện.
Tống Chi Chi trả tiền, vừa quay đầu lại, Tiểu Bối đã biến mất.
Cô hoảng sợ, vội vàng kiểm tra trái phải.
Nhưng ở bên cạnh giá đỡ nhìn thấy cậu đang đưa lưng về phía cô đứng ở nơi đó, ngửa cổ nhìn cặp sách hai vai đeo trên đó.
Tống Chi Chi sững sờ.
Còn nhớ rõ kiếp trước khi cô đưa theo hai đứa nhỏ kia đến mua quần áo, nhân viên bán hàng tính nhầm tiền. Bùi Minh Học lập tức tính toán ra đúng, lúc ấy rất nhiều người đều nhìn chằm chằm, còn khen cậu ta thật thông minh, nhỏ như vậy đã tính toán được.
Cô còn có hơi kinh ngạc vui vẻ, nghĩ đứa nhỏ này thông minh như vậy, ngày sau nhất định là nên đưa đi học.
Vừa lúc khu gia đình quân nhân bọn họ có lớp mầm non, rất rẻ.
Cho nên cô liền mua cặp sách cho hai đứa nhỏ.
Không mua cho Tiểu Bối là bởi vì lúc ấy cô vẫn cho rằng Tiểu Bối không thể tiếp xúc với người ngoài, cô hoàn toàn không có ý định đưa cậu đến trường học.
Tống Chi Chi hồi tưởng lại, hận không thể tát mình hai cái.
Tiểu Bối bây giờ như thế, có phải nói rõ, kiếp trước cậu cũng rất muốn có cặp sách nhỏ không?
"Tiểu Bối, con muốn thứ này?" Tống Chi Chi hỏi cậu.
Tiểu Bối quay đầu nhìn cô một cái, không nói gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

