Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80, Sau Khi Từ Hôn Tôi Nằm Thắng Chương 19: Xem Đồ Cổ Cho Hà Tại Hiền

Cài Đặt

Chương 19: Xem Đồ Cổ Cho Hà Tại Hiền

Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca

Nhan Như Ý nói xong, thấy Hà Tại Hiền ngẩn người không nói, tưởng ông không tin phán đoán của cô, hoặc bị câu cuối đả kích.

Dù sao cũng là mua bằng tiền thật, e rằng tốn không ít, kết quả một cái là giả màu, một cái là đồ mỹ nghệ giả cổ, tiền mất oan, còn uổng cả cảm tình, nhất thời sợ là không nuốt trôi.

Cô liền an ủi: “Anh cũng đừng vội. Cũng có thể tôi nhìn nhầm. Anh có thể nhờ người trong nghề xem lại.”

Xem gì nữa, năm món “đồ cổ” này đã được giám định xong từ lâu, y như Nhan Như Ý vừa nói.

Lấy cho Nhan Như Ý xem, là để xem mắt của cô thế nào.

Tuy rằng Nhan Như Ý một cái liếc mắt là nhận ra men sứ xanh thời Tống, nhưng lỡ cô chỉ tình cờ may mắn thì sao. Cho nên ông đem năm món đã giám định này tới, kết quả Nhan Như Ý vẫn liếc mắt một cái là nhận ra.

Mấy món như nghiên, với hai con dấu kia, Nhan Như Ý nhìn ra được chưa tính là hiếm. Nhưng cái bình thuốc hít ấy, cô lại nhận ra ngay là đồ cuối thời Dân Quốc, nói dứt khoát không hề chần chừ, chuyện đó mới khiến Hà Tại Hiền chấn động.

Bình thuốc hít đúng là đồ cuối thời Dân Quốc, nhưng nó là một món vẽ màu sau trên gốm. Nói thẳng ra, cái bình ấy vốn là gốm mộc, người sau vẽ hoa văn, lên men màu, rồi đem giả làm đồ cổ để bán.

Không có mắt nhìn nghề lão luyện, loại gốm vẽ màu quả thật khó mà nhìn ra, nhất là gặp người vẽ giỏi.

Bình thuốc hít của ông là dựa trên gốm mộc mà giả dáng đời Càn Long, nói trắng ra, chính là hàng mô phỏng chất lượng cao. Ông đã mời mấy chuyên gia xem, gõ nghe tiếng, soi đèn, đủ cách mới phân biệt ra được.

Nói xong, ông lấy từ túi du lịch ra một hộp gỗ vuông bằng gỗ đỏ. Bên trong là nhung đen, bọc từng lớp một. Gỡ xong mấy lớp, hiện ra một chiếc đĩa sứ trắng, trong mịn như ngọc. Ông cẩn thận đặt trước mặt Nhan Như Ý.

Nhan Như Ý hiểu ra, mấy món vừa rồi chỉ là mở màn, là Hà Tại Hiền mang đến để thăm dò cô. Chiếc đĩa trắng này mới là món chính.

Nếu năm món trước cô không nói trúng, cái đĩa này e rằng cũng chẳng lấy ra.

Cô không thấy khó chịu. Hai người không quen, lần đầu gặp mặt, người ta dựa vào đâu để tin cô?

Hà Tại Hiền đưa một đôi găng tay trắng cho cô. Nhan Như Ý nhận lấy, đeo găng, nhấc đĩa lên xem một cái rồi đặt lại.

“Sứ trắng giữa đời Đường. Niên đại tính ra khoảng một nghìn một trăm năm. Tính ra là năm 884 đời Đường.”

Trong đồ gốm đời Đường, Tam thái là nổi danh nhất, nhắc đến gốm Đường là nhắc Tam thái. Nhưng sứ trắng đời Đường không hề thua Tam thái.

Gốm đời Đường phân làm ba: Xanh ở nam, trắng ở bắc, Tam thái song song tồn tại. Trong đó trắng chính là men sứ trắng.

Về độ quý, men xứ trắng hơn xa Tam thái. Chỉ là Tam thái vì màu sắc rực rỡ, hợp mắt nên mới được hậu thế ca tụng.

Đĩa sứ trắng của Hà Tại Hiền, năm cánh hoa nhọn, toàn thân không trang trí, men bóng mịn sạch, đúng là bảo vật thật, khó trách ông trân quý như vậy.

Giờ trong mắt Hà Tại Hiền, nhìn Nhan Như Ý chẳng khác gì nhìn thần tiên. Cô nói là sứ trắng đời Đường thì chính là sứ trắng đời Đường!

Chiếc đĩa này là ông mới đào được từ dân gian với giá hai mươi đồng, ông vẫn chưa chắc, mời mấy người trong nghề đến xem, có người nói thật, có người nói giả, chẳng thống nhất.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc