Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80, Sau Khi Từ Hôn Tôi Nằm Thắng Chương 16: Quốc Bảo Không Được Mua Bán

Cài Đặt

Chương 16: Quốc Bảo Không Được Mua Bán

Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca

Ai cũng muốn lập tức quay về thôn nhặt mảnh sứ.

Nhưng ngay sau đó, Từ Lực Thành nói thêm: “Đây là quốc bảo. Bất kỳ ai cũng không được tự ý mua bán. Nếu bị bắt, phải vào tù.”

Nhà họ Triệu lập tức xẹp xuống.

Liễu Xuân Chi vốn định chạy về thôn trước một bước, vừa tới cửa nghe câu đó, chân bước qua ngưỡng lại rụt về.

Tranh quốc bảo với nhà nước, bà không có gan đó.

Tưởng Đông Minh đặt kính lúp xuống, sắc mặt trịnh trọng, nói với Từ Lực Thành: “Tôi phải về một chuyến.”

Nói xong, ông cầm mảnh sứ vội vàng đi thật nhanh.

Thẩm Chí Dân: “…”

Ban đầu anh cho rằng Nhan Như Ý chỉ làm trò cười. Nhưng thấy Từ Lực Thành và Tưởng Đông Minh đều coi trọng, anh bắt đầu chột dạ, muốn xem kết quả cho rõ ràng, bèn đi theo Tưởng Đông Minh.

Triệu Trung Hậu cẩn thận hỏi Từ Lực Thành: “Đồng chí… vậy mấy thứ tôi mang đến… cũng đáng nhiều tiền chứ?”

Từ Lực Thành: “Những thứ anh mang đến đều là đồ cuối nhà Thanh. Niên đại quá ngắn, nói thẳng thì còn không tính là cổ vật, nhiều nhất gọi là đồ cũ. Hơn nữa phẩm tướng cũng không tốt.”

Nhà họ Triệu không hiểu mấy thứ này. Họ chỉ quan tâm bán được bao nhiêu tiền. Mọi người nhìn Từ Lực Thành chằm chằm: “Đồng chí tính giúp, tổng cộng bao nhiêu?”

Uông Ái Trân đem bàn tính đến. Từ Lực Thành gảy từng viên tính toán, tính xong nói với họ: “Tổng cộng 62 đồng.”

Nhà họ Triệu đơ mặt.

Triệu Trung Phát: “Đồng chí, giá này thấp quá rồi.”

Từ Lực Thành cau mặt: “Đồng chí, chúng tôi là đơn vị quốc doanh, không lừa già dối trẻ, không có chuyện ép giá. Nếu các anh thấy thấp, có thể không bán. Chúng tôi không ép.”

Triệu Trung Hậu thất vọng. Bao nhiêu thứ, chỉ được 62 đồng, cách con số ông tưởng tượng xa quá.

Lúc đến đây, ông còn nghĩ bán hết mấy thứ này sẽ thành vạn nguyên hộ, số tiền đó tiêu thế nào ông đã nghĩ xong hết rồi.

Nào ngờ một đống như vậy, chỉ được 62 đồng.

Từ Khánh Mai: “Giá là như vậy. Bán hay không?”

Triệu Trung Phát: “Bán. Để đó cũng chiếm chỗ.”

Hôm nay ba anh em đều ở đây, bán xong 62 đồng chia ba, mỗi người cũng hơn 20 đồng.

Nếu không bán, để thằng Ba mang về, nhỡ đâu một ngày nào đó nó lén đem bán, đến lúc đó bọn họ một xu cũng không lấy được.

Vả lại mấy thứ này đa phần là đồ đồng, nhiều cái bị xanh đồng lên rồi. Để thêm thời gian nữa, nhỡ hỏng, càng không đáng tiền.

Bán hôm nay vẫn hơn.

Dù ít vẫn là tiền, thịt con muỗi thì vẫn là thịt đúng không?

Trước mặt nhiều người như vậy, Triệu Trung Hậu cũng không tiện ôm đồ về.

Vì chút tiền mà xé mặt, giữa anh em cũng chẳng đáng. Ông nhịn đau, nói với Từ Lực Thành: “62 thì 62, bán.”

Nhận tiền xong, cả nhóm cùng rời đi.

Ra đến cửa, ba anh em nhà họ Triệu lại vì chuyện chia tiền mà om sòm, vừa cãi nhau vừa đi xa dần.

Từ Khánh Mai thấy nhiều quen, ba anh em có chọc đầu nhau đánh cũng chẳng thấy hiếm. Cùng lắm lại có thêm chuyện để tán gẫu.

Hai người chụm đầu rỉ rả, bàn xem Triệu Trung Hậu có nên chia tiền cho hai anh không.

Uông Ái Trân nói: “Dù sao cũng là anh em ruột, đồ cũng là ba họ tích lại. Tệ lắm thì cũng nên chia một nửa cho hai anh, ăn mảnh một mình nghe không lọt tai.”

Từ Khánh Mai: “Chia cái gì mà chia. Theo tôi một xu cũng không nên. Lúc đầu nói sao thì tính vậy. Muốn chia cũng được, hai ông anh mang tiền nuôi ba bù vào trước, rồi hãy nói chuyện chia.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc