Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Còn Nhan Như Ý thì vào cửa hàng Văn vật đứng quầy.
Nói là rèn luyện, tích lũy kinh nghiệm, thật ra là vẽ bánh. Có Đường Chính Quân ngáng chân ở đó, năm nào tháng nào mới điều cô về còn chưa biết nữa.
Rõ ràng là cố ý nhắm vào cô, chỉ không biết là ý của Thẩm Chí Dân hay Đường Diễm Na.
Chị dâu hai thường nói cô được nuông chiều, chịu không nổi một chút ấm ức.
Chị dâu nói đúng, cô chịu không nổi cơn tức này!
Điều cô vào đội khảo cổ cô còn không giận đến vậy!
Tối hôm đó cô viết một lá đơn tố cáo gửi Giám đốc Cục di sản văn hóa, nêu tên tố cáo Phó chủ nhiệm văn phòng Đường Chính Quân vi phạm tinh thần phân phối sinh viên tốt nghiệp, thiên vị người nhà!
Cô viết hẳn hai trang giấy, đem toàn bộ đầu đuôi sự việc viết rõ ràng.
Ngay bên mép đường ngoài khu gia đình có một hòm thư, sáng hôm sau đi làm, cô bỏ lá đơn tố cáo vào hòm thư đó.
Nếu lần tố cáo này không có kết quả, cô sẽ viết thư lên thành phố, lên tỉnh.
Cô nuốt không trôi cục tức này. Dù có liều cái thân này, cô cũng phải đòi lại công bằng cho mình.
Vừa bỏ thư vào hòm, cô nghe tiếng chuông “đinh linh linh”, ngẩng đầu nhìn, La Tuệ Tuệ đến rồi, từ xa đã gọi: “Như Ý!”
La Tuệ Tuệ tính nóng như kem, không giấu được chuyện. Vừa đến trước mặt Nhan Như Ý đã bắn liên thanh, lách tách như rang đậu: “Tối qua tan làm, tớ gặp Đường Diễm Na.”
La Tuệ Tuệ và Đường Diễm Na đều ở khu gia đình nhà máy điện khí, ở hai dãy nhà trước sau, tiểu học, trung học, đại học đều cùng lớp.
Không ít người đứng xem náo nhiệt, La Tuệ Tuệ càng nói càng hăng, chuyện Đường Diễm Na tè dầm hồi tiểu học cũng bị lôi ra, cuối cùng làm Đường Diễm Na đỏ bừng mặt, che mặt chạy mất.
“Cái loại hàng không có não. Tớ vốn không định dây dưa, cô ta cứ sáp vào mặt tớ, thế đừng trách tớ bóc phốt, xem ai mất mặt hơn. Sáng nay tớ ra mua quẩy, cô ta thấy tớ, từ xa là chạy mất dép rồi. Hứ, coi như biết điều!”
Thay bạn xả giận, La Tuệ Tuệ thấy người nhẹ bẫng, đi đường như có gió.
La Tuệ Tuệ đến cơ quan trước.
Giữa Cục di sản văn hóa và Ủy ban Giáo dục cách nhau tòa Báo xã và đại viện quân khu.
Đi ngang cổng đại viện quân khu, nghe bên trong vang ra tiếng hô khẩu hiệu, Nhan Như Ý không kìm được quay đầu nhìn. Lờ mờ thấy một đội lính mặc quân phục xanh, xếp hàng, hô khẩu hiệu, tiếng vang sáng khỏe.
Trước đây Nhan Như Ý từng muốn đi lính, mẹ sợ cô bị phân đến chỗ heo hút, cả năm không thấy mặt người, sống chết không cho cô đăng ký. Chứ không, biết đâu giờ cô đã là một nữ quân nhân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
