Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80, Sau Khi Từ Hôn Tôi Nằm Thắng Chương 10: Bị Điều Sang Cửa Hàng Văn Vật

Cài Đặt

Chương 10: Bị Điều Sang Cửa Hàng Văn Vật

Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca

Còn Nhan Như Ý thì vào cửa hàng Văn vật đứng quầy.

Chị dâu nói đúng, cô chịu không nổi cơn tức này!

Điều cô vào đội khảo cổ cô còn không giận đến vậy!

Tối hôm đó cô viết một lá đơn tố cáo gửi Giám đốc Cục di sản văn hóa, nêu tên tố cáo Phó chủ nhiệm văn phòng Đường Chính Quân vi phạm tinh thần phân phối sinh viên tốt nghiệp, thiên vị người nhà!

Cô viết hẳn hai trang giấy, đem toàn bộ đầu đuôi sự việc viết rõ ràng.

Ngay bên mép đường ngoài khu gia đình có một hòm thư, sáng hôm sau đi làm, cô bỏ lá đơn tố cáo vào hòm thư đó.

Nếu lần tố cáo này không có kết quả, cô sẽ viết thư lên thành phố, lên tỉnh.

Cô nuốt không trôi cục tức này. Dù có liều cái thân này, cô cũng phải đòi lại công bằng cho mình.

Vừa bỏ thư vào hòm, cô nghe tiếng chuông “đinh linh linh”, ngẩng đầu nhìn, La Tuệ Tuệ đến rồi, từ xa đã gọi: “Như Ý!”

La Tuệ Tuệ tính nóng như kem, không giấu được chuyện. Vừa đến trước mặt Nhan Như Ý đã bắn liên thanh, lách tách như rang đậu: “Tối qua tan làm, tớ gặp Đường Diễm Na.”

La Tuệ Tuệ và Đường Diễm Na đều ở khu gia đình nhà máy điện khí, ở hai dãy nhà trước sau, tiểu học, trung học, đại học đều cùng lớp.

Chỉ là quan hệ của hai người không tốt, luôn nhìn nhau không thuận mắt.

La Tuệ Tuệ đạp xe song song với Nhan Như Ý: “Bình thường bọn tớ ít nói lắm, hôm qua cô ta cố ý chặn tớ, nói cậu bị điều sang cửa hàng Văn vật rèn luyện, không biết bao giờ mới điều về lại Cục. Còn làm bộ tốt bụng bảo tớ an ủi cậu. Tớ đâu có chiều, bóc ngay cái mặt nạ của cô ta. Cô ta sợ cậu ở lại Cục, Thẩm Chí Dân nối lại tình xưa với cậu mới bảo chú cô ta đẩy cậu sang cửa hàng. Tưởng ai cũng như cô ta, cái loại rác rưởi mà người ta bỏ, cô ta còn coi là bảo bối. Thẩm Chí Dân hôm nay có thể vì chức vị của chú cô ta mà phản bội cậu, ngày mai gặp người quyền lớn hơn, anh ta còn không đá cô ta đi? Học bao nhiêu năm như thế, cuối cùng không nhìn ra Thẩm Chí Dân là cái loại hàng gì, học cho lắm, vào bụng chó hết trơn. Cứ đợi đi, sau này cô ta hối hận đến chết. Ngốc còn không biết mình ngốc, còn ở đó mà vênh váo.”

Miệng lưỡi La Tuệ Tuệ sắc bán, còn chiếm lý nữa, Đường Diễm Na nói không lại, tức đến dậm chân.

Không ít người đứng xem náo nhiệt, La Tuệ Tuệ càng nói càng hăng, chuyện Đường Diễm Na tè dầm hồi tiểu học cũng bị lôi ra, cuối cùng làm Đường Diễm Na đỏ bừng mặt, che mặt chạy mất.

“Cái loại hàng không có não. Tớ vốn không định dây dưa, cô ta cứ sáp vào mặt tớ, thế đừng trách tớ bóc phốt, xem ai mất mặt hơn. Sáng nay tớ ra mua quẩy, cô ta thấy tớ, từ xa là chạy mất dép rồi. Hứ, coi như biết điều!”

Thay bạn xả giận, La Tuệ Tuệ thấy người nhẹ bẫng, đi đường như có gió.

La Tuệ Tuệ đến cơ quan trước.

Giữa Cục di sản văn hóa và Ủy ban Giáo dục cách nhau tòa Báo xã và đại viện quân khu.

Đi ngang cổng đại viện quân khu, nghe bên trong vang ra tiếng hô khẩu hiệu, Nhan Như Ý không kìm được quay đầu nhìn. Lờ mờ thấy một đội lính mặc quân phục xanh, xếp hàng, hô khẩu hiệu, tiếng vang sáng khỏe.

Trước đây Nhan Như Ý từng muốn đi lính, mẹ sợ cô bị phân đến chỗ heo hút, cả năm không thấy mặt người, sống chết không cho cô đăng ký. Chứ không, biết đâu giờ cô đã là một nữ quân nhân.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc