Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80: Sau Khi Bị Hành Hạ Tới Chết, Tôi Đã Được Tái Sinh Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

Cô vừa nói vừa kín đáo chỉ tay lên thái dương mình.

"Dù thần kinh có không ổn định cũng không được phép ăn nói hàm hồ, vu khống cán bộ chiến sĩ cảnh sát nhân dân. Tôi thực thi pháp luật công minh, chính trực, tuyệt đối không dung thứ cho những lời lẽ xúc phạm như vậy!"

"Nhổ vào! Anh mới là đồ không bình thường! Cả nhà anh đều là lũ thần kinh! Cảnh sát nhân dân cái kiểu gì mà không biết đòi lại công bằng cho dân, anh sống trên đời này làm gì cho chật đất..."

Chứng kiến Tiết Hồng Diễm vẫn còn định tiếp tục tuôn ra những lời thóa mạ bẩn thỉu, cảnh sát Lưu không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa.

"Cô Chu à, vớ phải bà mẹ chồng thế này, cô cũng vất vả rồi. Nếu không còn việc gì khác, chúng tôi xin phép đi trước."

"Vâng, trăm sự nhờ các anh, vất vả cho anh quá, cảnh sát Lưu."

"Không vất vả, chỉ là thấy số cô lận đận thôi." Cảnh sát Lưu xua tay ngán ngẩm rồi dứt khoát rời khỏi phòng bệnh.

Đợi bóng dáng cảnh sát khuất hẳn, Tiết Hồng Diễm mới thôi không gào thét nữa.

Trong lòng bà ta dâng lên một cảm giác thất bại ê chề, tự hỏi rốt cuộc mình đã sai ở bước nào?

Vốn là một góa phụ đơn độc giữa thời buổi loạn lạc, bà ta đã một tay nuôi nấng bốn đứa con khôn lớn.

Bí quyết sinh tồn của bà ta chính là thói ăn vạ, hễ có lý thì chẳng nể nang ai, mà không có lý cũng phải tranh giành cho bằng được ba phần thắng, có thế mới không bị người đời chèn ép.

Thế nhưng tại sao cái chiêu bài "vừa ăn cướp vừa la làng" này lại chẳng có chút tác dụng nào với tay cảnh sát kia?

Chu Tuệ đương nhiên chẳng rảnh rỗi mà đi giải đáp những thắc mắc trong lòng Tiết Hồng Diễm. Cô thong dong cầm miếng táo đang gọt dở lên, thản nhiên thưởng thức.

"Bà nhìn lại mình đi, chút chuyện cỏn con mà cũng phải réo gọi đến tận đồng chí cảnh sát, thật chẳng ra thể thống gì cả.”

“Chuyện trong nhà thì đóng cửa bảo nhau có phải êm đẹp không? Cứ thích làm rùm beng lên cho thiên hạ người ta cười vào mặt.”

“Tôi nói cho bà hay, nếu vì cái trò này mà ảnh hưởng đến công việc của anh A Xuyên, tôi nhất định sẽ không để yên cho bà đâu."

Con tiện nhân này dám cướp cả lời thoại của bà ta sao?

Lần này quả thực bà ta đã quá sơ sẩy nên mới rơi vào thế bí trước con nhóc chết tiệt này. Cứ đợi đấy, chỉ cần bà ta bước chân ra khỏi viện, nhất định sẽ có cách trị tội đứa con dâu ngỗ ngược này cho ra bã.

"Cô cái gì mà cô? Bà xem lại cái tuổi của mình đi, sống đến chừng này rồi mà chẳng biết thấu hiểu cho nỗi khổ của người khác. Anh A Xuyên còn phải đầu tắt mặt tối đi làm, lũ trẻ ở nhà thì không ai trông nom, vậy mà bà vẫn còn tâm trí nằm đây mà hưởng thụ viện phí sao?”

“Theo ý tôi thì bà cũng khỏe rồi đấy, làm thủ tục xuất viện đi thôi. Chút vết thương ngoài da này có đáng là bao, làm gì đến mức phải nằm liệt giường thế này."

Ký ức đau đớn của kiếp trước ùa về.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc