"Úi chà, Đại Hưng còn khách khí thế này cơ à, đúng là người có hiếu!" Trong giọng nói tràn ngập sự nịnh nọt và lấy lòng.
Nhưng những lời này lại khiến toàn thân Tô An run rẩy không thể kiểm soát.
"Con không về đâu, con không về đâu, cha, con sai rồi, sau này con không dám cãi lời cha nữa đâu, cha đừng bắt con về có được không, con xin cha!"
"Cha, cha quên rồi sao? Năm đó cha đã đích thân đồng ý với mẹ..."
"Bà nội, bà nội, mẹ!"
Tô An tuyệt vọng bị kéo tay lôi ra ngoài, những "người thân" trong phòng đang hớn hở chia nhau quà cáp, không một ai quay đầu lại nhìn cô lấy một cái.
Chát!
Vừa ra khỏi cửa, một cái tát đã giáng thẳng lên mặt Tô An, tiếp đó là một cú đá đạp vào bụng Tô An, đá văng thân hình gầy gò của Tô An vào một chiếc xe cũ.
"Con khốn, tao cho mày chạy này!"
Nghĩ đến đống quà cáp lớn nhỏ vừa đưa ra, Triệu Đại Hưng đen mặt khởi động xe: "Tao nói cho mày biết, mày mà còn không nghe lời, tao sẽ trực tiếp bóp chết mày, tao xem xem có ai dám nói giúp mày lấy một câu không!"
Tô An ôm bụng, nghiến chặt răng nén lại vị tanh ngọt nơi cổ họng.
Gò má của cô đã tê dại không còn cảm giác, cơn đau quặn ở bụng khiến cả người cô không tự chủ được mà cuộn tròn lại.
Đây không phải lần cô bị đánh nặng nhất, trước kia số lần phải vào viện cũng không ít, lúc mới đầu Triệu Đại Hưng còn có chút kiêng dè, đánh cô xong còn xin lỗi bồi tội với cô, hứa hẹn sẽ không có lần sau.
Về sau...
Dù lúc này đầu óc cô đang choáng váng mụ mẫm, cô cũng biết rõ, mình đi theo anh ta về nhà họ Triệu thì chỉ có một con đường chết.
Những chuỗi ngày sống không bằng chết đó cô thật sự chịu đủ rồi, ba đứa trẻ như ma quỷ, bà cụ cay nghiệt nằm trên giường, cùng với kẻ súc sinh trước mắt này.
Trong mắt Tô An lóe lên hận ý, chết lặng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Lúc này xe đã lên cầu vượt rồi, cô gom hết sức lực toàn thân, nhào mạnh về phía Triệu Đại Hưng, đưa tay nắm chặt vô lăng bẻ ngoặt dữ dội.
"A! Con khốn! Muốn chết à."
Triệu Đại Hưng vừa sợ vừa giận, nắm đấm lớn nện bình bịch lên lưng Tô An.
Tô An nôn ra một ngụm máu, há miệng dùng hết sức bình sinh cắn chặt vào cổ Triệu Đại Hưng.
Đôi tay như kìm sắt bẻ ngoặt vô lăng một cách điên cuồng.
"A a a a!"
Đằng xa truyền đến tiếng thét kinh hoàng của người đi đường.
"A a a a, tai nạn xe rồi, mau báo công an, mau báo công an đi!"
"Gọi xe cấp cứu, gọi xe cấp cứu..."
Chiếc xe từ từ bị nhấn chìm, một tia sáng từ mặt nước xuyên qua kính cửa sổ xe rọi vào, chiếu lên mặt Tô An.
Nếu như, nếu như còn có thể làm lại...
...
"Đau!"
Tô An cảm thấy cả trần nhà đang quay cuồng, bàn tay nhỏ bé theo bản năng sờ lên vầng trán đau nhức kịch liệt.
"Suýt!"
Một cục u to bằng quả trứng gà gồ lên trên trán.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)