“Cháu biết rồi!” Cố Vãn vừa cười vừa gật đầu.
Cô lại nhìn về phía Tô Trí Dũng: “Tiểu Tô, cậu đưa kẹo và lạc cho thím Kim Hoa đi.”
“Được!” Tô Trí Dũng đáp một tiếng, lập tức đưa kẹo hoa quả và lạc trong tay đến trước mặt Lý Kim Hoa.
Cố Vãn nhìn Lý Kim Hoa đứng bên cạnh, vừa cười vừa bảo bà ta: “Thím Kim Hoa, đay là kẹo mừng mà đối tượng của cháu mua, ngày mai hai đứa chúng cháu sẽ đi đăng ký kết hôn, làm phiền thím chia cho mọi người giúp cháu với để mọi người chung vui với chúng cháu, cũng cảm ơn các thím vừa rồi đã nói giúp cháu.”
“Cái gì? Ngày mai hai đứa đã đi đăng ký kết hôn rồi á?”
Lý Kim Hoa vừa nghe nói ngày mai Cố Vãn sẽ đi đăng ký kết hôn lập tức thốt lên đầy kinh ngạc, sau đó bà ta vội vàng bật cười ha ha, đi qua chúc mừng: “Con bé Cố, chúc mừng cháu nhé! Đối tượng của cháu vừa nhìn đã biết là đáng tin rồi!”
Bà ta vừa nói vừa quan sát Mặc Bắc Thầm rồi ngấm ngầm gật đầu.
Không thể không nói vận may của con bé Cố thật tốt, khí chất mạnh mẽ và cao quý trên người đàn ông này cũng không phải thứ mà người bình thường có thể có được.
“Người trẻ tuổi, sau này cậu phải đối xử với con bé Vãn của chúng tôi tốt vào đấy nhé! Mười chín năm qua nó đã phải chịu khổ không ít, bây giờ cuối cùng cũng đã thoát được khỏi cái thứ táng tận lương tâm như nhà họ Cố đó, cậu tuyệt đối đừng để con bé phải chịu thiệt thòi gì thêm.”
Mặc Bắc Thâm nghe vậy hơi nhếch khóe môi lên và nói với giọng điệu ôn hòa: “Thím cứ yên tâm, sau này cháu sẽ đối xử và chăm sóc A Vãn thật tốt!”
“Ôi tốt tốt tốt!”
Lý Kim Hoa mỉm cười gật đầu, sau đó lại nhìn Cố Vãn và Mặc Bắc Thâm, nói: “Con bé Cố, hai đứa phải cố gắng vào đấy nhé, tranh thủ ba năm ôm hai đứa…”
Một đống lời chúc phúc bay ra vù vù, trực tiếp khiến Cố Vãn hoang mang.
Mặc Bắc Thâm nghe được câu này bèn cụp mắt nhìn Cố Vãn, khóe môi hơi nhếch lên một độ cung cực nhẹ: “Cảm ơn thím đã chúc phúc, cháu với A Vãn sẽ cố gắng!”
Cố Vãn: “…”
Cô có thể nghe được câu này không?
Lý Kim Hoa thấy người trẻ tuổi này lễ phép như thế, nụ cười trên gương mặt lại càng rạng rỡ hơn, vì thế bà ta lại tăng thêm một đống lời chúc phúc có ngụ ý tốt đẹp nữa.
Chẳng qua, mấy lời này lại khiến Cố Vãn chỉ hận không thể độn thổ ngay và luôn.
Các thôn dân thấy thế cũng nói mấy lời chúc phúc theo…
Sẽ không trùng hợp đến vậy một phát trúng luôn đấy chứ?
…
Lúc vừa mới về khách sạn ở Cẩm thị, Cố Vãn vẫn hơi đứng ngồi không yên.
Nhưng rất nhanh, cô đã bị một sự biến cố kinh người hơn làm chấn động.
Ngay khi Mặc Bắc Thâm vừa mới sang căn phòng đối diện để tìm Tô Trí Dũng bàn chuyện thì đột nhiên trong đầu cô bất chợt vang lên một giọng nói xa lạ.
[Tít…]
[Không gian nâng cấp thành công!]
[Chúc mừng ký chủ đã mở không gian Tinh Ngọc.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

