Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lục Hiểu Hiểu chẳng buồn đáp lại, lại giơ cuốc lên nện thẳng về phía Lý Tiểu Hổ.
Lý Tiểu Hổ bị đánh đến mức ôm đầu chạy loạn, miệng không ngừng la lối:
“Hiểu Hiểu, mau dừng tay! Dù gì tao cũng là cậu ruột của mày mà! Mày làm thế không sợ người ta nói là bất hiếu à?”
Lục Hiểu Hiểu không những không dừng lại, mà còn vung cuốc càng hăng hơn.
Thấy khuyên can vô ích, Lý Tiểu Hổ liền chuyển sang cầu xin:
“Hiểu Hiểu, đừng đánh nữa, cậu xin cháu đấy, đừng đánh nữa...”
Chưa dứt lời, lại bị Lục Hiểu Hiểu giáng thêm một cuốc trúng người, cả thân thể Lý Tiểu Hổ ngã gục xuống đất.
“Còn không mau cút? Hay định để tôi đánh tiếp cho tỉnh ra?”
Lý Tiểu Hổ sợ đến run người, nhưng nghĩ đến mục đích hôm nay đến đây, hắn lại lấy dũng khí lên tiếng:
“Hiểu Hiểu, cậu đến đây thật lòng là vì lo cho các cháu. Giờ dân trong làng đều biết trong tay các cháu có khoản tiền trợ cấp, mà hai người chỉ là đàn bà con gái, nhỡ bị kẻ xấu nhắm tới thì biết làm sao? Hay là các cháu giao tiền trợ cấp cho cậu giữ giùm, như vậy sẽ an toàn hơn.”
Nghe những lời không biết xấu hổ này, nắm đấm của Lục Hiểu Hiểu lại bắt đầu ngứa ngáy.
Cô vừa định giơ cuốc lên thêm lần nữa thì chợt nghe tiếng bước chân, ngẩng đầu nhìn ra ngoài, thấy có một bóng người đang đi về phía này.
Trong lòng Lục Hiểu Hiểu khẽ động, lập tức cau mày hỏi:
“Cậu thật sự chỉ là giữ giùm thôi? Sau này sẽ trả lại cho chúng tôi, không nuốt luôn tiền trợ cấp của ba tôi?”
Lý Tiểu Hổ nghe vậy tưởng Lục Hiểu Hiểu đã lung lay, lập tức mừng rỡ gật đầu như giã tỏi:
“Tất nhiên rồi! Đã nói là giữ giùm thì sau này nhất định sẽ trả lại.”
Trong lòng hắn đang tính toán ầm ầm: giờ quan trọng nhất là lừa được tiền vào tay, còn trả lại hay không là chuyện khác.
Sợ Lục Hiểu Hiểu đổi ý, Lý Tiểu Hổ tiếp tục thuyết phục:
“Cháu cứ đưa cho cậu giữ, ít nhất cũng không giống bà nội cháu, tiền bị trộm sạch còn chẳng biết là ai lấy!”
Lục Hiểu Hiểu giả vờ ngạc nhiên hỏi:
“Cậu làm sao biết tiền bà nội tôi bị trộm?”
Lý Tiểu Hổ làm ra vẻ thần bí:
“Cậu là người nắm tin tức rất nhạy!”
Thực ra hắn tới từ sáng sớm, ban đầu định lẻn vào khu nhà trí thức để trộm tiền trợ cấp trong tay mẹ Lục, nhưng vừa vào đến làng thì nghe thấy tiếng bà cụ Lục kêu gào.
Ban đầu còn tưởng bị phát hiện, sau mới nhận ra là tiếng bà cụ Lục khóc lóc. Tò mò, hắn chạy tới hóng chuyện, nhờ vậy mới biết tiền của bà ta bị trộm mất.
Nghe xong số tiền lên tới vài ngàn đồng, hắn kinh ngạc không thôi. Sau đó lại hối hận, biết vậy đã đến sớm hơn để cuỗm luôn tiền bà cụ Lục.
Với từng ấy tiền, hắn có thể sống sung sướng, khỏi phải khổ sở như bây giờ.
Lục Hiểu Hiểu nhìn hắn đầy nghi ngờ, hạ giọng hỏi:
“Chẳng lẽ... người trộm tiền bà nội tôi là cậu?”
Lý Tiểu Hổ giật mình bật dậy, vội vàng lớn tiếng phủ nhận:
“Nói bậy! Cái gì mà trộm, cậu sao có thể là kẻ trộm được!”
Biểu cảm của hắn y như kẻ làm chuyện xấu bị bắt quả tang.
Lục Hiểu Hiểu càng nghi ngờ hơn:
“Nếu không phải cậu lấy, sao cậu biết rõ vậy? Sáng nay bà nội tôi mới phát hiện bị trộm, cậu đâu phải người trong làng, làm sao biết nhanh như vậy?”
“Cậu...”
Lý Tiểu Hổ nhất thời bí lời, chẳng lẽ nói thẳng là vì định trộm tiền nhà cô mà lẻn tới, rồi tình cờ nghe thấy chuyện đó?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






