Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80, Quân Tẩu Cầm Chổi Đánh Cả Nhà Nội Cực Phẩm Chương 19

Cài Đặt

Chương 19

Lục Hiểu Hiểu lần theo ánh trăng lờ mờ, đi thẳng về hướng nhà họ Lục.

May mà khoảng cách không xa, cô chỉ mất vài phút để đến trước cổng nhà.

Cổng khóa chặt. Lục Hiểu Hiểu bèn men theo tường ra phía sau, trèo lên một gò đất nhỏ rồi cẩn thận leo vào bên trong.

Vào đến sân, cô đi thẳng đến căn phòng trước đây mẹ con cô từng ở.

Từ chỗ cánh cửa đổ nát, cô lách vào, lần mò đến một góc tường rồi ngồi xổm xuống.

Cô gỡ một viên gạch ở chân tường ra, luồn tay vào trong và mò mẫm một hồi.

Cuối cùng, cô lấy ra được một cái túi, chính là cái túi mà Bà cụ Lục từng giấu dưới gầm giường.

Lục Hiểu Hiểu vô tình phát hiện ra bí mật này từ lâu, biết bà ta giấu tiền ở đó.

Về sau, khi Lục Kiến Quốc về xây nhà, bà ta lại bảo Lục Kiến Quân xây hai phòng bên cạnh phòng mình.

Còn cái hốc tường này là do Lục Hiểu Hiểu mới đào mấy hôm trước.

Cô cất cái túi vào túi áo, sau đó ghé qua bếp lục lọi một vòng rồi mới trèo tường ra ngoài.

Trở về khu nhà trí thức, cô rón rén vào phòng mình.

May là lúc mới dọn về đây, họ đã sửa được hai phòng, cô và mẹ ở riêng, nếu không chắc chắn sẽ bị mẹ phát hiện chuyện cô lén đi đêm.

Vừa vào phòng, Lục Hiểu Hiểu liền mở túi ra. Khi nhìn thấy xấp tiền bên trong, mắt cô sáng rực như sao.

“Một tờ, hai tờ, ba tờ...”

Cô đếm từng tờ một, đếm mãi mới hết.

Tổng cộng có ba mươi hai tờ đại đoàn kết, cộng thêm số tiền Lục Kiến Quân đã tiêu để mua xe đạp và tivi, đúng như cô dự đoán.

Tuyệt quá! Vốn dĩ cô còn đang đau đầu vì vốn khởi nghiệp, giờ có khoản này tha hồ xoay sở.

Cô cất kỹ tiền, nằm xuống giường, bắt đầu vạch kế hoạch tương lai. Không biết từ lúc nào, cô đã ngủ thiếp đi.

...

Sáng hôm sau, một tiếng gào thất thanh vang khắp thôn Dương Liễu.

“Hiểu Hiểu, mẹ nghe tiếng đó giống như từ nhà bà nội con vọng tới.”

Lục Hiểu Hiểu liếc về phía nhà họ Lục, rồi gật đầu, cố nén niềm vui trong lòng:

“Hình như là vậy ạ. Lát nữa con sẽ qua xem.”

Cô vốn nghĩ ít nhất vài hôm nữa bà cụ Lục mới phát hiện ra, không ngờ chỉ một đêm đã lộ.

Lục Hiểu Hiểu đã không kịp chờ để đi xem kịch vui rồi.

Nghĩ vậy, cô vội rửa mặt, cầm theo củ khoai lang hấp, nhanh chân rời khỏi nhà.

Lúc này, trước cổng nhà họ Lục náo nhiệt vô cùng.

Tiếng hét ban nãy của bà cụ Lục đủ khiến cả thôn Dương Liễu tỉnh giấc.

Tính tò mò là bản năng con người, nhất là ở nông thôn thời điểm này chẳng có gì giải trí, dân làng lại càng ham hóng chuyện.

Chỉ chậm chân vài phút, nhà họ Lục đã bị dân làng vây kín, người đứng trong người chen ngoài chật như nêm.

Lục Hiểu Hiểu chen không nổi, đành đứng ngoài nghe bà cụ Lục gào khóc thảm thiết bên trong...

“Cái đồ trời đánh kia, dám trộm sạch tiền của tao rồi!”

“Hu hu... tiền của tao, mất hết rồi...”

Lục Hiểu Hiểu nghe tiếng than khóc ai oán của bà cụ Lục, lại càng thấy củ khoai lang trong tay thơm ngon lạ thường.

Bà con xung quanh không nhìn rõ trong nhà xảy ra chuyện gì, chỉ nghe tiếng bà cụ Lục khóc rất thảm, liền bắt đầu bàn tán xôn xao.

“Cái bà Vương Đại Nương này rốt cuộc bị mất bao nhiêu tiền mà khóc dữ vậy trời?”

“Ai mà biết! Nhưng hôm qua con gái nhà Kiến Quốc nói, chỉ riêng số tiền Kiến Quốc gửi về suốt hai mươi năm qua đã hơn bốn ngàn rồi, không chừng là bị trộm sạch số đó luôn.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc