Thẩm Hải Phong ngớ người, cậu bé đã xin lỗi rồi, tại sao Phương Hiểu Lạc vẫn chưa chịu tha thứ?
Xin lỗi rồi thì chẳng phải nên được tha thứ sao?
Phương Hiểu Lạc nhìn mấy luống rau nhỏ trong sân, hai ngày nay trời không mưa nên đất hơi khô.
Cô tìm một cái xô đi xách nước, tiện thể nhỏ thêm một chút nước linh tuyền vào trong, sau đó cầm gáo từ từ tưới nước.
Phương Hiểu Lạc dừng tay, nghiêm túc nhìn Thẩm Hải Phong: “Con xin lỗi là việc của con, mẹ có tha thứ cho con hay không là việc của mẹ, hai chuyện này vốn dĩ không hề xung đột với nhau.”
“Huống hồ, nếu con giết người, sau đó quay lại dập đầu trước thi thể hai cái, nói một câu xin lỗi, thì người ta có thể sống lại được hay sao?”
Những lời của Phương Hiểu Lạc khiến Thẩm Hải Phong ngẩn tò te.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
