“Quả óc chó?” Phương Hiểu Lạc đứng dậy, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Không biết có phải do giác quan thứ sáu của phụ nữ hay không, Phương Hiểu Lạc cứ có cảm giác Lưu Thiến Như này đến đây là để kiếm chuyện.
Cô gái này thoạt nhìn trạc tuổi cô, buộc dây thun đỏ, không hẳn là xinh đẹp xuất chúng, nhưng những cô gái đang độ thanh xuân lại biết múa thì luôn mang một khí chất rất riêng.
Nghĩ lại thì đàn ông chắc hẳn sẽ thích kiểu con gái thế này, có thể khơi dậy ham muốn bảo vệ của họ.
Thẩm Tranh quả thực có mang quả óc chó về, nhưng ăn tối xong hôm qua, trong nhà chưa ai đụng đến, vẫn đang để ngoài phòng khách.
Cô chớp chớp mắt: “Tôi đã để trong lòng mất rồi, phải làm sao đây?”
Lưu Thiến Như nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh đẹp không tì vết của Phương Hiểu Lạc trước mắt, đột nhiên một tia tự ti ập đến.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
