Thẩm Tranh xách theo một đống túi lớn túi nhỏ, hoàn toàn không để Phương Hiểu Lạc phải động tay vất vả.
Phương Hiểu Lạc nhìn đống đồ chất đầy trên ghi đông và yên sau xe: “Hai vợ chồng mình sống với nhau, liệu có khi nào hết tiền ăn cơm không anh?”
Thẩm Tranh chợt mỉm cười, nụ cười ấy lại làm Phương Hiểu Lạc chói cả mắt.
Người đàn ông này quyến rũ chết đi được, thật sự muốn nhào tới hôn một cái.
Tiếc là bây giờ đang ở ngoài đường lớn.
“Không đâu, anh đã chừa lại rồi.” Thẩm Tranh rất nghiêm túc đáp lời.
Anh nhập ngũ mười một năm, sau đó lập công, được cử đi học trường quân đội rồi lại trở về quân đội. Tiền bạc những năm qua cơ bản đều tiết kiệm được, thỉnh thoảng còn có thêm tiền thưởng.
Cuộc sống của mẹ anh cơ bản dựa vào tiền tuất của bố anh để lại. Mặc dù mỗi tháng anh cũng trích một khoản gửi cho mẹ, nhưng bà hầu như chưa từng đụng đến.
Lần này anh kết hôn, mẹ anh đã gom hết tiền bạc trong tay đưa cho anh.
Còn về ba đứa trẻ, tháng trước anh mới đón các con về, vẫn chưa bắt đầu tốn kém gì nhiều.
“Chúng ta đi ăn cơm, chiều nay đi chụp ảnh nhé.” Thẩm Tranh nói tiếp.
“Chụp ảnh á?” Phương Hiểu Lạc hỏi: “Ý anh là chụp ảnh cưới sao?”
Phương Hiểu Lạc thật không ngờ Thẩm Tranh còn hiểu mấy chuyện này.
Vốn dĩ thời buổi này người ta rất ít khi chụp ảnh, Thẩm Tranh vậy mà lại nghĩ đến việc đưa cô đi chụp, thật sự rất chu đáo.
“Đúng vậy.” Thẩm Tranh đáp: “Anh nghe mấy cô lính nữ ở đoàn văn công nói, các cô gái bây giờ kết hôn đều thích chụp ảnh để làm kỷ niệm.”
Lính nữ ở đoàn văn công?
Phương Hiểu Lạc thuận miệng hỏi một câu: “Đoàn văn công cũng ở trong quân khu của các anh à?”
“Ừ.” Thẩm Tranh quan sát nét mặt của Phương Hiểu Lạc: “Nếu em không thích chụp ảnh thì chúng ta không đi nữa.”
Tôn chỉ của Thẩm Tranh chính là tôn trọng Phương Hiểu Lạc, cô nói sao thì anh nghe vậy.
“Thích chứ, chụp, phải chụp thêm vài tấm!”
Hai người ăn cơm xong liền đến tiệm ảnh Trường Thanh. Tới nơi Phương Hiểu Lạc mới biết Thẩm Tranh đã nhờ người hẹn lịch trước.
Phương Hiểu Lạc thay một chiếc váy đỏ, nhân viên tiệm ảnh giúp cô búi tóc, cài thêm một bông hoa nhựa màu đỏ.
Cô nhìn mình trong gương, phải công nhận là rất đẹp, vừa rực rỡ lại vừa mang không khí hỉ sự. Nhìn thôi cũng khiến tâm trạng con người ta vui vẻ hẳn lên.
Cô bước đến trước mặt Thẩm Tranh: “Em xong rồi.”
Cô gái trước mắt có làn da trắng mịn như ngọc, nhan sắc rực rỡ động lòng người, Thẩm Tranh cảm thấy nhịp tim mình như lỡ mất nửa nhịp. Trước khi gặp Phương Hiểu Lạc, anh chưa từng biết trên đời lại có một cô gái xinh đẹp đến thế.
Ngay cả khi những cô lính nữ trong quân đội đi ngang qua, anh cũng chỉ cảm thấy đó là sự khác biệt về giới tính mà thôi, chưa từng thấy ai đẹp cả.
“Đẹp lắm.”
Phương Hiểu Lạc mặc chiếc váy liền màu đỏ, còn Thẩm Tranh khoác trên mình bộ quân phục.
Một người kiều diễm, một người oai phong, nhìn thế nào cũng thấy là trời sinh một cặp. Lên ống kính, trông họ chẳng khác nào những ngôi sao bước ra từ màn ảnh.
Từ Nhã Thu và Chu Ngạn Văn đã đăng ký kết hôn vào thứ Sáu tuần trước.
Chu Ngạn Văn hoàn toàn không muốn đăng ký, nhưng Từ Nhã Thu lại chẳng muốn đợi thêm, phải cầm được tờ giấy đăng ký kết hôn trong tay thì cô ta mới yên tâm.
Dù sao hai người cũng đã đính hôn, việc đăng ký là điều tất yếu. Chu Bình và Tiền Hải Hà cũng không đời nào để mặc Chu Ngạn Văn trốn tránh việc này. Một mình gã căn bản không thể phản kháng.
Hai người họ cũng hẹn chiều nay đến chụp ảnh.
Chu Ngạn Văn bị nhà họ Phương đuổi cổ ra ngoài, vốn đang tức điên lên, nhưng mấy ngày nay Từ Nhã Thu cũng ra sức dỗ dành gã.
Hai người còn lén lút “thử” thêm hai lần nữa. Chu Ngạn Văn phát hiện Từ Nhã Thu cũng có khá nhiều trò mới mẻ, điều này phần nào làm vơi đi cục tức gã phải chịu ở nhà họ Phương.
Thêm vào đó, nhà họ Từ hứa hẹn sẽ cho không ít của hồi môn, khiến gã cảm thấy lần này mình cũng không đến nỗi quá thiệt thòi.
Hai người vừa bước vào tiệm ảnh, Từ Nhã Thu đã nhìn thấy trên chiếc ghế sô pha cạnh cửa sổ đặt rất nhiều đồ đạc.
Đống quần áo, váy vóc, giày dép này nhìn qua là biết đồ mới mua, hóa đơn của bách hóa tổng hợp còn thò cả ra ngoài, nhìn giá cả chắc chắn không hề rẻ.
“Đây là hàng mới nhập của tiệm à?” Từ Nhã Thu thuận miệng hỏi.
Nhân viên tiệm ảnh cười đáp: “Không phải đâu, đây là đồ của cô dâu chú rể đang chụp ảnh bên trong vừa mới mua đấy.”
Nói rồi, người đó còn chỉ tay về phía bên trong.
Tình hình bên trong không nhìn rõ được, chỉ nghe thấy tiếng của thợ chụp ảnh. Từ Nhã Thu cảm thán: “Một lúc mà mua nhiều đồ thế này, đúng là mạnh tay thật.”
“Đúng vậy, chú rể đối xử với cô dâu tốt lắm.” Nhân viên tiệm ảnh cũng hùa theo.
Uổng công cô ta còn phải vắt óc nghĩ cách hầu hạ cho gã sung sướng.
Chu Ngạn Văn căn bản chẳng nghe ra ẩn ý trong lời nói của Từ Nhã Thu.
Muốn gã xì tiền ra á? Nằm mơ đi! Gã chẳng muốn động tay làm bất cứ việc gì, đi làm lại càng không.
Dù sao bây giờ cũng có bố mẹ nuôi, gã tội gì phải đi làm công cho vất vả.
“Cô dâu qua đây trang điểm nhé, bên trong chụp xong rồi.”
“Vâng.”
Từ Nhã Thu vừa đứng dậy, tấm rèm cửa bên trong đã được vén lên. Một nam một nữ bước ra, tựa như hai luồng ánh sáng làm chói cả mắt cô ta.
Phương Hiểu Lạc cũng không ngờ vừa bước ra đã chạm mặt Từ Nhã Thu và Chu Ngạn Văn. Đây đúng là oan gia ngõ hẹp sao?
Lúc này cô đã thay lại quần áo, vẫn là bộ đồ mặc lúc rời khỏi nhà họ Từ.
Còn Từ Nhã Thu đương nhiên đang diện bộ quần áo mới mua sau khi về nhà họ Từ, lại còn là kiểu dáng mới nhất nữa.
Cảm giác thượng đẳng của Từ Nhã Thu lập tức trỗi dậy: “Hiểu Lạc, hai người cũng đến chụp ảnh à?”
“Ây da... Tôi nói này, Đoàn trưởng Thẩm vì lo sính lễ cho cô chắc đã vét sạch gia tài rồi nhỉ. Thêm vào cái điều kiện của nhà họ Phương nữa, cô nhìn xem, vẫn phải mặc bộ quần áo cũ này. Đã khó khăn đến thế rồi thì đừng có học đòi người có tiền đi chụp ảnh làm gì, nên tiết kiệm tiền cho Đoàn trưởng Thẩm thì hơn. Phụ nữ chúng ta ấy à, kết hôn rồi là phải biết vun vén cho gia đình, đâu thể cứ tiêu xài hoang phí mãi được, thế thì sống qua ngày kiểu gì. Nhà đông miệng ăn như vậy, sau này đến cơm cũng chẳng có mà ăn thì biết làm sao.”
Thẩm Tranh nhíu mày, ánh mắt sắc lẹm lướt qua khiến Từ Nhã Thu lập tức cảm thấy máu trong người như đông cứng lại.
Cảm giác áp bức từ kiếp trước tức thì ập đến bủa vây lấy toàn thân ả.
Trong lúc Từ Nhã Thu đang lải nhải, ánh mắt Chu Ngạn Văn vẫn không hề rời khỏi Phương Hiểu Lạc.
Người phụ nữ này thật sự xinh đẹp quyến rũ chết đi được, đôi môi đỏ mọng kia...
Quen biết Phương Hiểu Lạc bao nhiêu năm như vậy mà gã chưa từng được chạm vào, giờ lại hời cho Thẩm Tranh, đúng là lỗ to rồi!
Phương Hiểu Lạc nhận ra Từ Nhã Thu đúng là lần sau lại đáng ghét hơn lần trước, rảnh rỗi sinh nông nổi.
“Nếu đã quan tâm tôi như vậy, thế thì tiền chụp ảnh lần này cô trả đi.”
Nói xong, cô quay đầu bảo nhân viên tiệm ảnh: “Thanh toán thì tìm cô ta nhé. Tôi lương thiện thế này, đâu thể để cô ta vì tôi mà đau lòng buồn bã được.”
Từ Nhã Thu vội vàng phản bác: “Tôi nói sẽ trả tiền thay cô lúc nào?”
Phương Hiểu Lạc lườm ả một cái: “Thế vừa rồi cô lải nhải một đống vô nghĩa, chỉ đơn thuần là đang đánh rắm thôi à?”
“Tôi... tôi...” Từ Nhã Thu lắp bắp: “Cô mới đánh rắm ấy!”
Phương Hiểu Lạc vỗ vỗ vai Từ Nhã Thu: “Được được được, tôi biết rồi. Cô chính là muốn tiêu tiền cho tôi, không tiêu tiền thì trong lòng khó chịu chứ gì?”
Nói rồi, cô cùng Thẩm Tranh đi tới xách đống đồ trên ghế sô pha lên.
Từ Nhã Thu trợn tròn mắt: “Đây... đây là đồ của hai người sao?”
Một đống đồ lớn thế này sao có thể là của Phương Hiểu Lạc được? Ả vừa mới khen cô dâu này hạnh phúc cơ mà!
Phương Hiểu Lạc cười đáp: “Đúng vậy, Thẩm Tranh mua cho tôi đấy. Tôi đã bảo không cần mua nhiều thế, anh ấy cứ khăng khăng nói tôi mặc đẹp, hận không thể khuân sạch cả quầy hàng về. Đàn ông mà, cũng hết cách, cứ thích mua sắm cho phụ nữ thôi. Ây da, cũng đúng, hôm nay mua nhiều đồ quá rồi, quả thật nên tiết kiệm một chút. Cảm ơn cô nhé Nhã Thu, hôm nay còn cất công chạy tới đây trả tiền thay chúng tôi. Mỗi ngày hành thiện tích đức, cô đúng là một người vô cùng tốt bụng đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
