Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lôi Hồng Hoa tức đến mức muốn nhảy dựng lên: “Kiều Giang Tâm, mày nói bậy! Tao nói lúc nào? Chú ba mày là đi theo bố vợ học nghề, chú tư mày còn nhỏ, ham chơi chưa hiểu chuyện.
Mày nói linh tinh gì thế, đúng là vô pháp vô thiên! Chú ba chú tư làm gì mày mà mày lại bôi nhọ họ như thế?”
Nói rồi Lôi Hồng Hoa giơ cây gậy tre đuổi gà lên định đánh Kiều Giang Tâm. Kiều Hữu Phúc thấy vậy liền giữ chặt lấy cây gậy, mím môi nói: “Mẹ à, có gì thì nói chuyện đàng hoàng. Mẹ chấp nhặt với con nít làm gì?”
Lưu A Phương vội kéo Kiều Giang Tâm ra sau.
Lôi Hồng Hoa giật hai cái mà không được, quay sang Kiều Cửu Vượng gào lên: “Kiều Cửu Vượng, ông cứ thế mà đứng nhìn chúng nó bắt nạt tôi à?”
Rồi bà ta quay sang mắng Kiều Hữu Phúc: “Đồ vô lương tâm! Chúng mày đừng quên ai đã nuôi chúng mày khôn lớn!!!”
Kiều Hữu Phúc bối rối buông tay ra. Lôi Hồng Hoa giơ gậy tre lên, vụt về phía đầu Kiều Giang Tâm. Kiều Giang Tâm thấy thời cơ, né sang bên cạnh Kiều Cửu Vượng. Cây gậy tre vụt thẳng vào mặt ông.
Lôi Hồng Hoa trợn tròn mắt. Kiều Hữu Phúc và Kiều Hữu Tài cũng sững sờ.
Kiều Cửu Vượng vốn đã mệt mỏi, nay lại có thêm một bụng tức. Ông giật lấy cây gậy từ tay Lôi Hồng Hoa, đập mạnh xuống bàn: “Đủ rồi đấy! Suốt ngày cãi nhau ầm ĩ, có yên ổn được không hả? Nếu còn sức mà làm loạn thì buổi chiều tất cả ra đồng với tôi!!”
Kiều Giang Tâm coi như không nghe thấy. Lôi Hồng Hoa thì không chịu nổi, bị chồng mắng trước mặt các con như vậy, bà ta ôm ngực “ô ô ô” khóc rồi đi thẳng vào nhà.
Kiều Cửu Vượng nhìn theo Lôi Hồng Hoa, quay đầu lườm Kiều Giang Tâm một cái rồi múc nước rửa tay, lau mặt.
Lưu A Phương vội kéo Kiều Giang Tâm vào bếp: “Giang Tâm, con bé này, con chọc giận bà ấy làm gì? Sau này lại khổ con đấy.”
“Mẹ, không sao đâu. Con nghe bà ấy nói lảm nhảm bực hết cả mình. Chết cũng không chịu chia nhà, cứ bắt chúng ta làm trâu làm ngựa nuôi cả nhà bà ấy, vậy mà chẳng được câu nào tử tế.”
Nói rồi, Kiều Giang Tâm quay người vào chuồng gà.
Lưu A Phương đi theo sau cô: “Giang Tâm, gà đã cho ăn rồi…”
Lời còn chưa dứt, bà đã thấy Kiều Giang Tâm bắt lấy một con gà mái béo, túm cổ nó xoay một vòng 360 độ một cách gọn gàng. Con gà còn chưa kịp kêu lên tiếng đã bị vặn gãy cổ, cứ giật giật trong tay Kiều Giang Tâm.
Lưu A Phương “a” một tiếng, vội vàng giật lấy con gà mái từ tay Kiều Giang Tâm, muốn vặn cổ nó trở lại như cũ. Nhưng dù bà có lay thế nào, cổ gà vẫn cứ gục xuống, khiến mặt bà tái mét vì sợ.
“Ôi trời, Giang Tâm, con làm gì vậy? Sẽ có chuyện lớn đấy. Bà nội con… này… lát nữa nếu bà ấy hỏi, con… con cứ nói là mẹ làm, biết chưa?”
Kiều Giang Tâm giật con gà từ tay Lưu A Phương, đi thẳng vào bếp: “Gà chúng ta nuôi lớn, chú ba có thể mang cho nhà vợ, chú tư cũng có thể giết, tại sao chúng ta lại không được giết?
Gà mái nhanh chóng được vặt lông, mổ bụng. Nhìn những quả trứng non trong bụng gà, Lưu A Phương lộ rõ vẻ tiếc nuối.
Kiều Giang Tâm vừa chặt gà vừa nói: “Mẹ tiếc làm gì? Gà này là chúng ta đã nuôi lâu lắm rồi, nuôi cả năm trời, có thấy ăn được mấy quả trứng đâu. Giờ thím ba còn đang mang thai, sau này càng không đến lượt chúng ta đâu.”
Con gà ri thuần chủng được cho vào nồi, đổ nước vào rồi đun. Chưa đầy 40 phút sau, món gà đã được bưng lên bàn. Kiều Giang Tâm gắp một bát đầy thịt gà cho ông nội Kiều Cửu Vượng, miệng không quên châm chọc:
“Ông nội, ông ăn đi cho nóng. Nhà mình nuôi tám con gà. Lúc cô út lấy chồng thì giết một con để đãi khách. Chú ba mang đi hai con để biếu bố mẹ vợ. Chú tư lén bắt một con đi ăn với bạn bè. Còn lại bốn con.
Một con để ấp trứng, hai con để dành ăn Tết, còn một con nữa bà nội bảo sẽ gửi cho thím ba đang mang thai.
"Ông xem ông và bố, bác cả đều vất vả đến mức nào rồi, mà bà nội còn tiếc không nỡ giết một con cho ông ăn. Lúc nãy bà nội định đánh cháu, chỉ vì cháu bảo muốn giết một con gà để bồi bổ cho ông. Dựa vào đâu mà gà nhà mình lại phải đem biếu hết cho bố mẹ vợ của chú ba?
"Ông nuôi chú ba lớn thế này, lại còn lo cưới vợ sinh con cho chú ấy, chẳng mong chú ấy hiếu thảo, không được uống một ngụm canh nào của chú ấy, vậy mà gà của ông lại phải đem đi biếu thông gia?
"Bà nội suốt ngày nói bố mẹ không có con trai. Cháu thấy có đứa con trai như chú ba thì thà có một đứa con gái như thím ba còn tốt hơn.
Con rể hôm nay mang một con gà, ngày mai mang một con gà, quấn quýt bên cạnh hiếu thảo. Làm bố vợ còn sướng hơn làm bố đẻ nhiều.”
Ông Kiều Cửu Vượng nghe càng lúc càng sa sầm mặt. Kiều Giang Tâm coi như không nhìn thấy, nhanh chóng múc cho Lưu A Phương, bác cả và bố mỗi người một bát canh gà đầy thịt, ít nước.
“Ông nội, lát nữa bà nội mà đánh cháu, ông phải cản lại đấy nhé. Ông nhìn bụng mẹ cháu mà xem, sáu tháng rồi mà mới có tí thế kia.
Bà nội suốt ngày nói thương bố mẹ, mà có thấy bà ấy lấy một quả trứng gà nào cho mẹ bồi bổ đâu. Còn cả bác cả với bố nữa, nếu hai người mà đổ bệnh thì chú tư và chú ba có về giúp việc nhà không?
"Đứa em trong bụng mẹ cháu chính là cháu đích tôn của ông đấy. Chú ba là con ruột mà còn hiếu thảo với nhà vợ, sau này thím ba sinh em bé ra, cũng chẳng biết thân với ông nội hay ông ngoại đâu. Nhưng đứa em mà mẹ cháu sinh ra thì chắc chắn là thân với ông rồi…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


