----
Tô Hoài Cẩn ngồi xổm trên mặt đất sột soạt đánh răng, trong chốc lát miệng cô đầy bọt trắng.
Dâu cả nhà họ Tô ngồi cách đó không xa đã nhìn thấy.
Nói thật, dù cô em chồng tai tiếng như thế nào, bên ngoài có nhiều lời đồn ra sao, ba mẹ chồng, chồng và cả cô ta, cũng không lo lắng cô em chồng không thể gả đi.
Có một khuôn mặt mà ngay cả phụ nữ cũng nhìn không rời mắt, đời này vĩnh viễn cũng không lo lắng, nhiều lắm chỉ qua một năm rưỡi, chẳng sợ bà mối lại đạp cửa xông vào gọi.
Trong lòng dâu cả nhà họ Tô còn có cảm giác, thời gian này dường như cô em chồng ngày càng đẹp đẽ xinh tươi, nhưng nói đẹp hơn ở chỗ nào thì không nói được, chỉ là ánh mắt không thể rời đi, ngay cả hành động bình thường như đánh răng, cũng mang theo sự hấp dẫn lạ thường, cô ta liếc mắt nhìn một cái, cuối cùng nhịn không được bèn hỏi:
"Tiểu Mĩ, sao em không ăn cơm rồi hãy rửa mặt? Đồ ăn nguội rồi."
Tô Hoài Cẩn nghe vậy, không nhanh không chậm nhổ hết số bọt kem đánh răng, lại súc miệng hai lần, sau đó mới ngẩng đầu lên thành thật trả lời:
"Không đánh răng làm sao ăn cơm được?"
Dâu cả nhà họ Tô vội đứng lên súc miệng, coi như đã rửa mặt xong:...
Lưu Xuân Phương lập tức trợn mắt nhìn con gái một cái, nói với vợ của con cả:
"Chúng ta ăn phần của mình đi, đừng để ý tới nó, nó chỉ là kén ăn thôi, ai lại một ngày muốn đánh răng ba lần, làm như kem đánh răng không tốn tiền vậy."
Ngoài miệng không chút nể nang nói về tật xấu của con gái, nhưng khóe miệng của bà Lưu thì hơi nhếch lên.
Sau hơn một tháng, rốt cuộc con gái nhỏ cũng đã nấu được bữa cơm, trong lòng bà cảm thấy vui vẻ hơn nhiều!
Tô Hoài Cẩn đã được luyện da mặt dày, đối với sự châm chọc này cô chỉ biết nhắm mắt bịt tay làm ngơ, đặt kem đánh răng và bàn chải đánh răng xuống, bắt đầu cẩn thận rửa mặt.
Cho phép bản thân buông thả chỉ là cách nói vừa vui vừa khổ, là một cô gái phúc hậu xinh đẹp, cô vẫn rất để ý đến khuôn mặt mình, hy vọng có thể làm đẹp trong điều kiện hạn hẹp.
Người như bọn họ không tham lễ vật cưới hỏi, ngược lại thấy đồ vật hiếm có trong thị trấn, ba mẹ cô ta không bỏ được sĩ diện với người dân, bởi vì trong nhà cũng mua được những thứ này nên không tiếc tay.
Nhưng dâu cả nhà họ Tô sinh ra trong một gia đình nề nếp ở thị trấn, trong nhà đông anh chị em, từ nhỏ đến lớn ăn cơm đều như đánh giặc, động tác chậm đừng nói ăn ngon, cơm cũng không đủ no, thật sự không thể lý giải trên đời còn có người không coi trọng đồ ăn như cô em chồng.
Hơn nửa cô ta về làm dâu đã hơn nửa năm, cũng hiểu rõ nhà chồng có dư dả hơn một chút, đủ ăn đủ mặc, nhưng còn kém xa cái gọi là đồ ngon, cay, đồ thừa cũng dở.
Cô em chồng có tâm lý "Thích thì ăn không thích không ăn", quá nửa là do sự cưng chiều của gia đình.
Dù sao cũng là cô con gái duy nhất trong nhà, cưng nựng trong lòng bàn tay cũng không đủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

