"Đồng chí tiểu Khương, mau ngồi xuống ăn cơm sáng đi, tôi đã cố ý làm bữa sáng phía Nam của các cô, cô mau nếm thử xem có hợp khẩu vị hay không".
"Cảm ơn dì Lưu". Khương Tuệ Ninh không quen biết dì bảo mẫu, nhưng mà trong sách từng nhắc tới dì giúp việc họ Lưu, vào mười mấy năm trước được cha nam chủ thuê tới để chăm sóc cho nam chủ còn tuổi nhỏ, làm suốt từ đó cho tới tận hiện tại.
Cô nghĩ đến trong sách có viết dì Lưu là người thành thật chăm chỉ, kết hợp với việc bà ấy sợ cô đói chết, kiên trì gọi cô ra ngoài ăn cơm thì chắc hẳn là một người lương thiện, cho nên lúc cô nói chuyện với dì Lưu thì khóe miệng cũng hơi mỉm cười.
Nhìn theo dì Lưu đi vào phòng bếp, Khương Tuệ Ninh mới quay đầu lại, vừa lúc gặp gỡ ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của Quý Tử Thư.
Không hổ là nam chủ của quyển sách? Ánh mắt sắc bén kia không nên xuất hiện ở trên người một đứa bé mười lăm tuổi.
Nhưng mà diện mạo của cậu ấy vẫn chưa đuổi kịp ánh mắt, lớn lên trắng nõn sạch sẽ, đôi mắt rất lớn, con ngươi đen nhánh, môi hơi mím, còn có hai cái má lúm đồng tiền nhợt nhạt, bộ dáng môi hồng răng trắng này đâu có hung ác lạnh lùng giống như trong sách viết, rõ ràng vẫn là một con chó nhỏ đáng yêu.
Đáng yêu đến mức làm cho người ta muốn duỗi tay xoa xoa cái đầu lông xù của cậu ấy.
Nhưng mà Khương Tuệ Ninh phải kìm nén.
Từ xưa việc ở chung giữa mẹ kế và con riêng chính là một vấn đề khó khăn thế kỷ, mặc kệ là nhiệt tình hay là lạnh nhạt thì cũng đều dễ dàng khiến cho người khác nói ra nói vào, huống chi hiện tại cô và con riêng lại chỉ kém nhau ba tuổi.
Nói như thế nào thì tạm thời cô vẫn nên bảo trì bình tĩnh, địch không động thì ta cũng không động, chờ tới khi địch ra chiêu cô sẽ tiếp chiêu.
Lúc Khương Tuệ Ninh nhìn Quý Tử Thư thì đối phương cũng đang nhìn cô.
Đến khi nhìn rõ bộ dáng của mẹ kế thì trong lòng Quý Tử Thư vẫn nhịn không được xem thường lão Quý một chút, ngày thường một bộ không gần nữ sắc, kết quả chỉ là không gần nữ sắc khó nhìn mà thôi.
Nhưng mà ngay sau đó trong lòng cậu lại có chút lo lắng, lão Quý tìm cho cậu cái người... mẹ kế này, trừ bỏ xinh đẹp thì thực sự quá trẻ tuổi, nhìn có vẻ còn nhỏ hơn cả cậu, thật sự đủ mười tám tuổi sao?
Quý Tử Thư nghĩ như vậy, cũng không tự chủ được mà hỏi ra miệng: "Dì tròn 18 tuổi chưa?"
Khương Tuệ Ninh:...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



