Lúc Khương Tuệ Ninh xuống tầng ăn cơm thì trạng thái của cô cũng đã trở lại như lúc ban đầu, thậm chí cả người nhìn qua có vẻ như đã tự nhiên hơn rất nhiều.
Trong miệng cô đứt quãng ngâm nga một giai điệu.
Khi xuống đến cầu tháng thì nhìn thấy Quý Thần Nham đang ngồi ở bàn ăn, ánh mắt của họ bất ngờ chạm vào nhau.
Vẻ mặt anh vẫn bình tĩnh không có cảm xúc gì, khuôn mặt của Khương Tuệ Ninh có chút xấu hổ, nhưng sau khi nghĩ đến người trước mặt mình chỉ coi như là một người chị em tốt, còn là loại kiếm tiền đều để cho cô tiêu, vẻ mặt của cô lại trở lại bình thường.
Cô tiếp tục ngâm nga giai điệu vừa bị cắt đứt trước đó.
Quý Thần Nham nghĩ đến dáng vẻ hoảng sợ vừa rồi của cô khi ở trong phòng ngủ, chỉ trong một hai giờ mà cô đã có thể ra vẻ giống như không có gì xảy ra rồi sao? Quả thực đúng là vô tâm không phổi.
Anh chăm chú nhìn Khương Tuệ Ninh, giống như đang cố gắng nhìn thấu con người cô.
Khương Tuệ Ninh cũng vô cùng hào phóng đón nhận ánh mắt của anh, nhưng trong lòng không hiểu tại sao anh lại cứ cô chằm chằm như vậy.
Cô nhìn thoáng qua phát hiện hình như chỗ ngồi của mình cách anh hơi xa, trên chiếc bàn hình chữ nhật, cô ngồi một đầu, anh ngồi một đầu.
Mặt bàn giống như là một dải ngân hà ngăn cách giữa hai người họ.
Trong đầu cô chợt lóe lên một tia sáng, tối hôm qua hình như hai người ngồi ăn cơm cạnh nhau, cô còn gắp thức ăn cho anh.
Cô biết đây hành động nhắc nhở cô rằng không được quên vai trò của một người vợ nhỏ, cô hiểu, cô hiểu mà.
Mặc dù thân thể không được, nhưng bên ngoài hai người họ vẫn phải tỏ ra như một đôi vợ chồng đang rất thương yêu nhau.
Khi cô nói chuyện, hai bàn tay nhỏ bé bám lấy cánh tay của anh, bởi vì hít mũi cho nên cả khuôn mặt đều nhăn nhúm lại.
Khi bạn có ngoại hình xinh đẹp thì có thể tùy tiện làm bất cứ biểu cảm gì, nếu người bình thường làm ra động tác như này thì đúng là xấu muốn chết.
Nhưng khi cô làm như vậy thì lại khiến cho cả người cô vừa xinh đẹp lại mang theo chút ngây thơ.
Ánh mắt của Quý Thần Nham hơi lấp lóe.
Lúc này Quý Tử Thư đã giúp dì Lưu bưng thức ăn, từ trong phòng bếp đi ra, nhìn thấy cảnh tượng này thì trong lòng tỏ ý đã hiểu, cúi đầu im lặng đặt bát đĩa xuống bàn.
Dì Lưu quay người đi vào bưng canh, Quý Tử Thư đang định đi vào giúp lấy thêm cơm.
Trái tim của Quý Thần Nham đập thình thịch, vội vàng kéo tay cô ra khỏi tay mình, trầm giọng nói: "Ngồi nghiêm chỉnh, đến giờ ăn cơm rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
