Nhưng nghĩ lại buổi chiều còn có buổi huấn luyện, chắc là không kịp rồi, anh vẫn nên đi gửi món quà đã mua cho mẹ cái đã.
Hạ Vân Đình nhận lấy chiếc túi đen từ tay Tưởng Hách, chiếc túi vốn dĩ chỉ đựng một hộp khăn lụa giờ đây lại nặng trịch: "Sao lại nặng thế này?"
Tưởng Hách đưa tay vuốt lại kiểu tóc: "Trên đường đi tìm cậu, tôi thấy mấy bộ quần áo ưng ý nên mua luôn. Thủ đô này người đẹp vô số, tôi cũng phải chưng diện một chút chứ, biết đâu một ngày nào đó lại gặp được người trong định mệnh của đời mình thì sao. Tôi thấy đồng chí Dịch Nam hôm nay cũng rất được đấy, chỉ tiếc là..."
Nghĩ đến dáng vẻ yếu đuối đáng yêu của cô gái kia, Hạ Vân Đình vừa mở túi vừa nhắc nhở: "Cậu nên tránh xa cô ta ra thì hơn! Cô ta không phải loại người..." Nói đoạn, khi nhìn thấy thứ bên trong túi, anh bỗng khựng lại.
Tưởng Hách thở dài, đầy vẻ tiếc nuối: "Tôi biết rồi, người ta là đối tượng của Lữ trưởng Lăng, tôi sẽ không làm chuyện cạy góc tường nhà người khác đâu."
Đột nhiên, chiếc túi đen đập thẳng vào ngực anh ta.
Sắc mặt Hạ Vân Đình tối sầm: "Đây là quần áo cậu mua đấy hả?"
Tưởng Hách cúi đầu nhìn, nào là váy dài màu hồng, sơ mi nữ màu vàng nhạt, lại còn cả mũ che nắng vành rộng nữa chứ...
Thôi xong, hai cái túi bị cầm nhầm rồi...
*
Dịch Nam đã về đến nhà họ Lăng.
Má Lý vừa mở cửa, lập tức bị vẻ ngoài của Dịch Nam trong bộ váy trắng làm cho kinh ngạc: "Bà ơi, bà xem Nam Nam nhà mình đẹp chưa kìa, cứ như tiên nữ hạ phàm ấy!"
Cô mở túi ra, rồi đột nhiên sững sốt. Bên trong là hai bộ quần áo tối màu, cô lục tìm thêm một lát thì thấy một chiếc hộp đóng gói rất tinh tế.
Má Lý cười hớn hở nhận lấy chiếc hộp từ tay Dịch Nam, mở ra thì thấy một chiếc khăn lụa màu tím vừa mềm mại vừa đẹp mắt: "Xem này, Nam Nam khéo chọn thật đấy, bà nội cháu thích nhất là màu này đó!"
"Cái này không phải..." Dịch Nam vừa định giải thích, thì bà cụ Lăng ở bên cạnh đã hân hoan cầm lấy chiếc khăn, hào hứng ướm thử lên cổ.
"Đẹp quá, ngày xưa ông nhà cũng từng tặng bà một chiếc gần giống thế này, tiếc là sau này không tìm thấy nữa." Kỷ niệm ùa về làm mắt bà cụ Lăng hơi ửng hồng.
Thấy dáng vẻ này của bà, Dịch Nam đành nuốt ngược lời định nói vào trong. Đã vậy thì cứ đành "đâm lao phải theo lao", đợi ngày mai cô sẽ đi mua một chiếc y hệt để trả lại cho Tưởng Hách sau.
Dịch Nam ngồi trò chuyện với bà cụ Lăng một lúc, dáng vẻ ngây ngô đáng yêu của cô chẳng mấy chốc đã chọc cho bà cụ cười khanh khách không thôi.
Bên ngoài vang lên tiếng động cơ ô tô, má Lý nhìn ra cửa sổ: "Là phu nhân và mọi người đã về ạ!"
Cả ba người bước vào nhà trong tình trạng tóc tai rối bời, quần áo nhăn nhúm, trông vô cùng thảm hại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
