Đôi khi có quá nhiều anh trai xung quanh cũng chính là một loại gánh nặng ngọt ngào.
"Đang lúc người lớn bàn chuyện chính sự đàng hoàng, mấy đứa trật tự hết lại cho ông!"
Dưới sự uy nghiêm của bậc trưởng bối trong nhà, mấy con khỉ quậy đành ngoan ngoãn mím môi im lặng, thế nhưng đôi mắt nhỏ vẫn không chịu yên phận mà trừng qua trừng lại với nhau, đứa nào đứa nấy đều tỏ rõ vẻ không phục chút nào.
"Sau này muốn có nhà mới rộng rãi thì cả gia đình ta đều phải cùng nhau nỗ lực, đồng tâm hiệp lực. Mấy đứa từ nay về sau bớt chạy nhảy ra ngoài chơi bời đi, chăm chỉ theo mẹ ra bờ biển đào hải sản nhiều vào. Dẫu cho có không nhặt được món nào quý giá, thì đào nhiều thêm chút ngao cát với hàu biển mang về ăn cũng đỡ bớt được một khoản tiền thức ăn."
"Chúng con biết rồi ạ."
Đợi cho chuyện mua thuyền cùng chuyện cất nhà được bàn bạc xong xuôi ổn thỏa, hai người anh lớn nhà họ Vân nãy giờ vẫn lặng lẽ im lặng là Vân Thần Đông và Vân Thần Tây bỗng nhiên nghiêm túc lên tiếng.
"Ông nội, bố, mẹ, con muốn đi bộ đội."
"Tụi con cũng đã nghe ngóng kỹ càng rồi, muốn đi nhập ngũ thì phải lên huyện báo danh, chỉ cần qua được vòng kiểm tra khám sức khỏe là được."
Vừa nhắc đến chuyện đi nhập ngũ, ánh mắt của anh cả Vân Thần Đông lập tức sáng rực lên, mấy cậu nhóc nhỏ hơn khác trong nhà họ Vân nghe thấy thế cũng sáng bừng cả đôi mắt.
Dù sao đi bộ đội cơ mà, ở thời đại này thì đó quả thực là một chuyện vẻ vang và tự hào biết nhường nào.
Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả mọi người trong nhà đều đồng loạt đổ dồn về phía người trụ cột lớn nhất của gia đình, ông cụ Vân Mộc.
Ông cụ thong thả cất tiếng hỏi, "Cháu đã hỏi kỹ càng cả rồi chứ?"
Anh cả Vân Thần Đông kiên định gật đầu, "Dạ kỹ rồi ạ, con và thằng Hai đều định đi thử xem sao."
Vân Thần Tây ngồi ngay bên cạnh nhe hàm răng trắng ởn ra mỉm cười, "Vâng ạ, con cũng muốn đi thử một chuyến xem sao."
Tuy rằng hai anh em bọn họ là cặp sinh đôi, thế nhưng ngoại hình bên ngoài lại không giống nhau cho lắm. Cậu cả mang nhiều đường nét giống bố Vân Lâm Hải hơn, còn cậu hai lại có nhiều nét giống mẹ Thẩm Vân Liên nên đường nét trên khuôn mặt trông thanh tú hơn một chút.
"Chuyện trong nhà mấy đứa còn phải lo cái gì nữa chứ? Được đi bộ đội chính là chuyện tốt vẻ vang, làm rạng rỡ cả tổ tông dòng họ, ở nhà thì đã có bố và chú của mấy đứa gánh vác lo liệu rồi."
Ông nội đứng cạnh cũng tiếp lời xua tay, "Ông đây vẫn chưa già đến mức không làm nổi việc nhà đâu."
Hiển nhiên, đối với quyết định đi nhập ngũ của anh cả và anh hai, toàn thể cả nhà đều một lòng đồng thanh ủng hộ.
Vân Thần Đông cùng Vân Thần Tây cũng đã cẩn thận tìm hiểu kỹ tất cả các danh mục cần thiết cho đợt khám sức khỏe. Đến ngày hẹn lên huyện trình diện, họ phải đi ra ngoài thị trấn từ thật sớm để sẵn sàng chuẩn bị mọi thứ.
Vì người lớn trong nhà vẫn không thể yên tâm hoàn toàn, rốt cuộc bố Vân vẫn quyết định sẽ cùng đi đồng hành với hai cậu con trai của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
