Vân Chiêu Đệ bị véo mạnh vào tai đau điếng cả người, chỉ biết vội vã vâng vâng dạ dạ chứ chẳng dám ho hé cãi lại nửa lời.
Cặp mắt nhỏ đỏ gầu của cô bé chỉ biết đứng trố ra nhìn chằm chằm về phía hướng đi mà đoàn người Vân Giảo vừa rời khỏi, trong ánh nhìn ấy đong đầy vẻ ghen tị cùng sự băn khoăn không cam lòng.
Tại sao bản thân lại xui xẻo đến mức đầu thai lầm vào cái gia đình trọng nam khinh nữ hiện tại này cơ chứ. Giá như người được nhận nuôi kia là cô ta, giá như cô ta mới là đứa em gái nhỏ được mấy người anh Năm cưng chiều thì tốt biết bao nhiêu.
Ở một diễn biến khác, đoàn người của Vân Giảo sau khi vui vẻ ghé qua tiệm tạp hóa trong làng thì đã cùng nhau trở về đến gian nhà quen thuộc.
Đi vào bên trong bếp, lúc này đã thấy có ba người phụ nữ đang tất bật cặm cụi nhóm lửa nấu bữa cơm chiều.
Số lượng thành viên trong đại gia đình vốn dĩ rất đông đúc, chính vì vậy mà lượng lương thực thức ăn tiêu hao hằng ngày tự nhiên cũng nhiều đến mức chóng mặt.
Nếu không nhờ sinh sống bám vào bờ biển với nguồn hải sản vô cùng phong phú, mỗi ngày dẫu chỉ tranh thủ đi lội ven bờ cũng có thể kiếm chút đồ ăn lót bụng, thì với cái gia đình toàn những cậu nhóc đang tuổi ăn tuổi lớn khỏe như trâu này, nói không chừng là thật sự nuôi không nổi mất.
Vân Giảo ôm chặt bọc kẹo ngọt ngào trong lòng, vui vẻ thong thả ngồi xếp bằng ngay giữa khoảng sân gạch cùng mấy cậu nhóc, ngoan ngoãn tỉ mẩn phân phát từng viên kẹo ra chia cho từng người một.
"Giảo Giảo, em cứ giữ lấy mà tự ăn đi."
"Nước có ga, cũng cùng nhau uống nữa."
Cô bé tuy rằng ham ăn ngon, nhưng tính tình lại chẳng hề ích kỷ chút nào, không chỉ muốn các anh cùng thưởng thức chung, mà trong lòng còn nhớ rõ phải chia phần cho cả những người lớn trong nhà nữa.
Chờ cho các anh ngoan ngoãn nhấp thử một ngụm nhỏ, cô bé mới ôm lấy chai nước có ga còn lại, lạch bạch vác đôi chân ngắn ngủn chạy đi tìm ông bà nội cùng với bố mẹ mình.
Mọi người xung quanh đối xử tốt với cô bé thế nào, Vân Giảo đương nhiên cũng sẽ đối xử tốt lại với mọi người như thế ấy.
Mấy vị phụ huynh trong nhà đều bị cái dáng vẻ bé nhỏ kiên trì giơ cao chai nước có ga nằng nặc đòi họ uống cho bằng được làm cho mềm nhũn cả tim gan.
"Ông nội uống đi ạ."
Ông cụ nghe vậy thì vui mừng khấp khởi, những nếp nhăn hằn sâu trên gương mặt vất vả lại xô cả vào nhau vì nụ cười rạng rỡ, "Được được được, ông nội uống, Giảo Giảo nhà ta là hiếu thảo nhất đấy."
Khóe miệng Vân Giảo cong cong mỉm cười đầy kiêu hãnh, cô bé vốn rất thích nghe người thân trong nhà khen ngợi mình.
Sở dĩ như vậy là vì kiếp trước cô bé vốn là giao nhân, mà loài giao nhân xưa nay lại có tính độc lập vô cùng cao, tầm mười tuổi là đã phải chủ động rời khỏi vòng tay cha mẹ để tự ra ngoài sinh sống và đi săn bắn rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
