Giống như từ sau khi nhặt cô bé về, mỗi lần nhà ông lão Vân Mộc lội biển nhặt hải sản thì kiểu gì cũng vớ được không ít đồ tốt.
Mặc kệ người xung quanh trong lòng thầm nghĩ hay ghen tị thế nào, bên này chú Vân Vượng đã nóng lòng mang cái cân ra để bắt đầu cân từng loại hải sản.
Mẻ hải sản thu hoạch lần này, tính toán chi tiết ra thì chỉ có con cá mú cọp là không bán được giá cao cho lắm, nhưng đổi lại thì trọng lượng của nó lại chình ình ra đó.
Sau khi tính toán cẩn thận xong xuôi, bốn con tôm hùm bông nặng tổng cộng 15 cân, mà loại tôm hùm bông nặng trên 3 cân đều tương đối quý giá, thêm vào đó thứ này vừa khan hiếm lại vừa ngon miệng nên bên chú Vân A Vượng cũng chẳng bao giờ lo bị ế hàng, chú tính giá 12 đồng một cân, tổng cộng cả thảy là 180 đồng.
Loại cá mú đỏ cũng thuộc hàng khá đắt tiền, loài cá này không chỉ mang màu sắc rực rỡ tươi tắn tượng trưng cho niềm vui, chất thịt bên trong còn tươi ngon, và điều quan trọng nhất là số lượng của chúng ngoài tự nhiên rất hiếm.
Vốn dĩ vật quý là vì hiếm, cá mú đỏ đạt trọng lượng trên 3 cân dựa theo mức giá 10 đồng một cân mà tính, con cá mú đỏ lần này nặng đúng 3.6 cân, tương đương với 36 đồng.
Cuối cùng là con cá mú cọp to lớn kia, cân nặng được 8.3 cân, áp dụng mức giá 1.2 đồng cho mỗi cân, tính ra được tròn 9.96 đồng.
Tính chung mẻ này, gia đình của cô bé Vân Giảo tổng cộng thu hoạch về được 225 đồng 9 hào 6 xu.
Thấy con số lẻ, chú Vân Vượng dứt khoát tính tròn luôn cho cả nhà họ thành 226 đồng.
Đối với việc lội biển nhặt hải sản mà nói, đây quả thực đã là một khoản thu nhập vô cùng kếch xù, thậm chí con số này còn nhỉnh hơn cả thu nhập của một số hộ có thuyền riêng ra khơi đánh cá.
Suy cho cùng, việc ra khơi đánh bắt hải sản lúc nào cũng phải dựa vào vận may rủi ro.
Mấy cậu nhóc nhà họ Vân nghe xong thì vui sướng đến mức nhảy cẫng cả lên tại chỗ.
Ông nội Vân lại càng hào hứng ôm chặt lấy cô cháu gái ngoan cọ cọ mặt mình vào má cô bé, "Vận may của Giảo Giảo nhà ta và các anh đều tốt quá."
Được cả người nhà vây quanh khen ngợi không ngớt, Vân Giảo kiêu hãnh hơi hếch chiếc cằm nhỏ xíu của mình lên, nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ.
Dưới những ánh mắt hâm mộ pha lẫn chút ghen tị của mọi người xung quanh, chú Vân A Vượng đếm rồi đưa cho ông cụ 22 tờ đại đoàn kết mệnh giá 10 đồng, phần còn lại là 6 đồng tiền lẻ.
"Đi thôi, ông nội đưa mấy đứa đi mua nước ngọt có ga uống, mua cả kẹo mà cháu thích nhất nữa."
"Sao lại không khác được chứ, mấy đứa con trai nhà họ chẳng phải đứa nào đứa nấy cũng gầy nhom, quần áo trên người cũng chẳng có lấy một bộ tử tế, thế mà Vân Giảo lại được ưu ái mặc quần áo mới, nghe bảo thím Lâm Hải còn lôi cả xấp vải tốt ép đáy hòm ra để may đồ cho con bé cơ mà."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
