Nhưng cô bé vẫn chưa có cơ hội ra biển để thử nghiệm, bởi vì mỗi lần ra ngoài đều có các anh đi theo canh chừng sát sao, mỗi lần định mò chạy ra biển là sẽ bị xách cổ lôi xồng xộc về hệt như xách một con gà con, đã thế các anh còn không chê phiền phức mà liên tục dặn dò dọa dẫm cô bé tuyệt đối không được phép tự ý chạy ra ngoài biển chơi.
"Đi mau đi mau thôi, con cá này mà chẳng may bị chết mất là coi như mất giá đấy."
Thế là bọn họ vội vàng rảo bước nhanh về nhà để tìm người lớn.
Khi họ về đến tận nhà, bên trong lúc này chỉ có mỗi bà nội Vân cùng ông nội Vân đang ở nhà mà thôi.
"Ông ơi, bà ơi, tụi cháu đã về rồi này!"
Vân Giảo cũng dùng giọng điệu non nớt ngọt ngào hùa theo các anh cất tiếng gọi ông bà nội.
Chất giọng trẻ con mềm mại trong trẻo của cô bé lọt thỏm ngay giữa những giọng nam cao lanh lảnh của các anh lại trở nên khác biệt vô cùng.
Nghe vang lên thật là dễ nghe.
Ông nội Vân lúc này đang ngồi ngay giữa khoảng sân rộng để vá lại tấm lưới đánh cá, vừa nghe thấy tiếng reo gọi bèn lập tức buông tấm lưới trong tay xuống.
"Giảo Giảo của ông đã về rồi đấy à, mau lại đây với ông nào."
Anh Bảy liền bĩu môi ồn ào lên: "Ông nội bất công quá đi mất thôi, trong lòng chỉ nhớ đến mỗi em gái thôi, sao lại chẳng nhớ nhung gì đến tụi cháu thế không biết."
Cả ba cậu nhóc lúc này đắc ý ra mặt: "Ông mau nhìn xem tụi cháu mang được đồ tốt gì về này."
Ông nội Vân vừa khẽ liếc mắt sang một cái liền thấy anh Năm đang cố sức vác một con cá lớn, còn Vân Giảo thì lại đang ôm khư khư một con tôm hùm bông trong lòng.
Ông lập tức kinh ngạc trợn tròn cả hai mắt ra.
"Cái... Cái này là mấy đứa lội biển nhặt được thật đấy hả?"
Bà nội Vân cũng từ trong nhà lật đật bước ra, trên tay vẫn còn cầm nguyên cái muôi gỗ, hiển nhiên là đang dở tay nấu dở bữa cơm chiều.
"Úi chà mấy đứa cháu ngoan của tôi ơi, sao mà lại bắt được lắm đồ hiếm thế này!"
Ông nội Vân nhanh nhẹn giơ tay xách lấy con cá mú cọp qua, vội cất tiếng bảo bà nội mau lấy cái thùng lớn ra đựng rồi đổ thêm chút nước biển vào.
Con cá mú cọp lúc này vẫn còn sống nguyên, thế nhưng đã chẳng còn sung sức quẫy đạp như lúc mới vừa bắt được nữa.
Bà nội Vân đưa mắt nhìn ngắm hết con này tới con kia, hai con mắt híp tịt cả lại vì nụ cười rạng rỡ trên môi.
Anh Năm cùng với mấy anh em hếch ngược cằm lên đầy tự hào: "Bọn cháu giỏi chưa nào, vác cái con cá to đùng này về mà muốn mệt đứt cả hơi luôn đấy."
Ông nội Vân thầm nghĩ trong đầu biết bao nhiêu người ngoài kia muốn được mệt như thế này mà còn chẳng có nổi cái cơ hội ấy chứ, những vết chân chim cùng nếp nhăn trên mặt ông cũng xô cả lại vì nụ cười tươi rói.
"Mau mau mau, thừa lúc mấy con cá này nó còn sống khỏe thì mang đi bán nhanh nhanh lên kẻo mất giá."
Vân Giảo lúc này mới cúi đầu nhìn con tôm hùm bông nhỏ đang được ôm khư khư trong lồng ngực.
"Có thể bớt lại một con được không ạ?" Cô bé thật sự rất muốn ăn thử, mà cũng là muốn cúng thêm một món ngon cho bữa cơm tối của gia đình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

