Kích cỡ của con cá mú đỏ đó hoàn toàn không hề nhỏ chút nào, bèo nhất nhìn qua thì cũng phải cân nặng tới tầm ba cân trở lên.
Vân Giảo khẽ liếc mắt nhìn sang một cái, trong lòng dâng lên một sự tiếc nuối ngập tràn bởi vì cá bắt được đắt giá thế này chắc chắn phải đem đi bán lấy tiền chứ làm sao mà được ăn, thịt của cái loại cá này vốn dĩ thơm ngon tuyệt vời lắm cơ.
Không biết đến bao giờ thì cô bé mới có thể tự do nhảy xuống biển để tự mình bắt hải sản về ăn thỏa thích đây.
Cá mú đỏ vốn dĩ đã là một loài cá vô cùng quý hiếm, ngay cả những con tàu đánh bắt viễn dương lớn đi xa bờ cũng chưa chắc đã may mắn đánh bắt được, thế nên giá thu mua của nó ở cái khu vực này lúc nào cũng nằm ở mức rất là cao.
Mang theo thành quả đầy ắp, đám trẻ con cười tươi hở cả lợi, bước đi oai phong lẫm liệt, đôi chân ngắn ngủn mà bước ra dáng đại tướng quân cơ đấy.
Dẫu người nhà luôn miệng dặn dò có tiền tài không được để lộ. Nhưng anh Năm và các anh vẫn chỉ là trẻ con, bất chợt nhặt được nhiều mẻ lớn thế này mà không khoe khoang một chút thì căn bản là chuyện không thể nào.
Thế là mấy đứa trẻ, bao gồm cả Vân Giảo đang ôm con tôm hùm bông, đi nghênh ngang trên bãi biển. Chủ yếu là số hàng này muốn giấu cũng giấu không nổi.
Những người đi bắt hải sản trên biển còn chưa rời đi trông thấy đều trợn tròn hai mắt.
"Mẹ kiếp!"
"Úi chà chà, kia... một con cá mú cọp to thế kia á!"
"Còn có cả tôm hùm bông nữa, con nhóc nhà họ Vân đang ôm một con tôm to đùng kìa!"
Người trên bãi biển cũng chẳng buồn nhặt hải sản nữa, tất thảy đều xúm lại vây quanh mấy đứa trẻ.
"Vãi chưởng! Trong xô còn có mấy con tôm hùm bông nữa này!"
"Tiểu Ngũ, mấy đứa nhặt được ở đâu đấy?"
Một đám người ghen tị đến đỏ cả mắt, nhiều thế này thì bán được bao nhiêu tiền cơ chứ.
Cậu nhóc ngẩng cao đầu ưỡn ngực trông vô cùng kiêu ngạo: "Bọn cháu nhặt ở đằng kia kìa, lúc bọn cháu đi qua thì mấy con cá này đều đang bị mắc cạn hết ở trong vũng nước, tôm hùm bông cũng là nhặt được ở ngay đấy luôn."
Loại cá này vốn thuộc hàng đắt đỏ vô cùng, không chỉ riêng vì cái màu sắc thu hút bên ngoài, mà điều quan trọng hơn cả chính là chất thịt của nó vô cùng tươi ngon và lại còn giàu chất dinh dưỡng nữa.
Cá mú đỏ vốn dĩ thuộc loài cá sống ở vùng biển sâu, lúc đi lội biển nhặt hải sản ven bờ mà vô tình bắt được nó thì quả thực là vận may vô cùng hiếm có.
"Cái vận may của mấy đứa nhỏ này tốt quá đi mất thôi."
"Rốt cuộc là bắt được ở đâu vậy trời, sao tôi lại chẳng có được cái phúc phần may mắn này cơ chứ."
"Mấy cái đứa này mới chạy ra ngoài bờ biển được bao lâu đâu mà đã vớ ngay được bao nhiêu là đồ hiếm có, đi một chuyến này khéo lại còn kiếm được nhiều tiền hơn cả mấy chiếc thuyền lớn ra khơi đánh cá về mất."
Dù rằng số lượng hải sản bắt được lần này không quá nhiều, thế nhưng bù lại con nào con nấy cũng đều là loại đồ hiếm đáng giá tiền, nhìn qua lại còn rất nặng cân nữa chứ.
Cái vận may hiếm có của đám trẻ nhỏ khiến cho những người lớn đứng xung quanh ghen tị đến mức muốn nổ cả con mắt ra.
Thế nhưng dẫu cho trong lòng có thèm muốn đến đâu đi chăng nữa, họ cũng chẳng thể nào làm ra cái trò đi tranh giật cướp đồ của trẻ con cho được.
Chính vì cho nên anh Năm cùng với mọi người cứ thế thản nhiên ngẩng cao đầu ưỡn ngực, vui vẻ mang theo số thu hoạch béo bở của ngày hôm nay cùng nhau đi thẳng về nhà.
(Chú thích của tác giả: Giá cả các loại hải sản ở thập niên 80 rất khó để tìm được một mốc chuẩn xác, thế nên đôi chỗ giá trị trong truyện là do tôi tự ước lượng ra, nếu như có gì sai sót thì sau khi phát hiện tôi sẽ lập tức sửa đổi nha.)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)