Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chu Đại Quân chắp tay sau lưng, bắt đầu thể hiện kiến thức nhỏ bé của mình.
"Chúng ta đang xếp thành một hàng, phía trước tôi có ba người, phía sau tôi có ba người, tổng cộng hàng này có bao nhiêu người?"
Mấy đứa trẻ lập tức xoè ngón tay bắt đầu đếm, lại nghe Tiểu Bảo nói: “Bảy!”
Cá đám người còn chưa kịp phản ứng, nghe xong lời này, liền lập tức kinh sợ.
Chu Đại Quân cười lạnh: “Nói bậy, rõ ràng là sáu, phía trước ba người, phía sau ba người, tính toán thế nào cũng là sáu người, tôi chỉ nói…”
Ông ta còn chưa nói xong, Tiểu Bảo nhìn ông ta như nhìn kẻ ngốc: “Ông không phải là người sao?”
Chu Đại Quân: "..."
"Phì..."
Không biết là ai nhịn không được cười ra tiếng.
Trong mắt Tống Ngôn Chi tràn ngập ý cười.
Vương Thiết Đản vẫn đang đếm trên đầu ngón tay, càng thêm bối rối.
Nó chỉ có thể tính toán những con số đơn giản nên loại câu hỏi thực tế như này hơi khó đối với nó.
Chu Đại Quân kịp phản ứng, khuôn mặt đỏ bừng lên.
Những người xung quanh nhìn ông ta với ánh mắt kỳ lạ.
"Ông ấy không phải là chủ nhiệm sao? Tại sao phép tính đơn giản như vậy cũng không biết?”
"Đúng vậy, tôi không đi học cũng biết là có bảy người."
"Tiểu Bảo chỉ mới một lát đã tính ra, lẽ nào thằng bé thật sự không phải là đồ ngốc sao?"
"Đúng vậy, vừa rồi tôi còn chưa tính ra, thằng bé đã có đáp án, thật là thông minh."
Mọi người đều trở nên nghi ngờ.
Khuôn mặt mập của Chu Đại Quân lúc xanh lúc trắng, "Vừa rồi tôi chỉ là cố ý kiểm tra cháu thôi, xem ra cháu cũng không ngu ngốc như tôi tưởng tượng, những câu hỏi tiếp theo mới chỉ là bắt đầu."
Tiểu Bảo siết chặt nắm tay tay.
Chu Đại Quân nói: “Tôi có mười đồng, tôi cho mẹ tôi năm xu, tôi còn lại bao nhiêu tiền?”
Tiểu Bảo: “Chín đồng năm xu, mà mẹ ông cũng thật đáng thương.”
Vương Thiết Đản vẫn đang đếm ngón tay.
Chu Đại Quân: "7+10=?"
Tiểu Bảo: "17."
Chu Đại Quân: "10-3=?"
Tiểu Bảo: "7."
Chu Đại Quân sốt ruột: "30+15=?"
Tiểu Bảo dừng lại.
Chu Đại Quân lập tức lộ ra nụ cười đắc ý: "Cháu không tính được sao?"
Ông ta thậm chí còn không nhận thấy ánh mắt ngày càng kỳ lạ, đầy vẻ khinh thường của những người xung quanh.
Tiểu Bảo dù có tài giỏi đến đâu cũng chỉ mới năm tuổi.
Làm sao tính ra được hàng chục?
Không ngờ lúc này Tiểu Bảo lại lên tiếng: “Ba cộng một bằng bốn, không cộng năm bằng năm, chính là bốn năm.”
Cậu bé vẫn chưa biết cách đọc những con số trên bốn mươi.
Nhưng vẫn biết cách làm phép tính cộng.
Những người xung quanh nhìn cậu bé với ánh mắt kinh ngạc.
Trên mặt tràn đầy vẻ chấn kinh.
Vương Thiết Đản ở bên cạnh, ngón tay gần như bốc khói.
Cậu bé còn chưa tính ra được câu hỏi đầu tiên.
Sắc mặt mẹ cậu bé cực kỳ khó coi, bình thường cô ta ỷ vào khả năng tính nhẩm của con trai mình, gặp ai cũng khoe khoang Thiết Đản của mình là người rất chăm học, ngày hôm nay cũng là tràn đầy tự tin cho rằng con trai mình chắc chắn sẽ làm tốt hơn Tiểu Bảo, nhưng không ngờ thực tế lại là Tiểu Bảo giành thắng lợi áp đảo.
Không nói tới những đứa trẻ khác, ngay cả Thiết Đản nhà cô ta cũng không trả lời được một câu hỏi nào.
Cô ta có chút không thể tin được, sau đó khuôn mặt đỏ bừng lên, cảm thấy cực kỳ mất mặt.
Cảm thấy ngày hôm nay con trai mình không phát huy như bình thường, không nhịn được dùng sức nhéo mặt con trai: "Thiết Đản, hôm nay con bị làm sao vậy? Tại sao con không trả lời được một câu hỏi nào vậy? Có phải con căng thẳng quá không?"
“A, mẹ, đau quá!” Thiết Đản bị véo một cái, mới hồi phục tinh thần lại.
Suýt chút nữa khóc thành tiếng.
Cậu bé cũng rất uất ức, bình thường cậu bé tính nhẩm rất giỏi, không ai có thể so sánh được với cậu bé.
Nhưng cậu bé không ngờ Tiểu Bảo lại lợi hại đến thế, không cần đếm ngón tay cũng tính được là bao nhiêu.
Lúc này Thiết Đản cũng tức giận nói: “Là mẹ nói Tiểu Bảo là đồ ngốc, cho nên con mới đấu với nó!”
Mọi người nhìn mẹ Thiết Đản với ánh mắt thở dài.
Không ngờ cô ta lại nói nặng lời như vậy.
Khuôn mặt Tống Ngôn Chi đầy vẻ mỉa mai.
“Quả nhiên là một đứa trẻ xuất thân từ gia đình thông minh, hóa ra nó được dạy như thế này. Chúng tôi quả thực không phải đối thủ.”
Khuôn mặt mọi người cũng đầy vẻ xấu hổ.
"Chủ nhiệm Chu, lời nói vừa rồi của ông có thực hiện không?"
Sắc mặt Chu Đại Quân rất khó coi, không nói nên lời.
"Còn có mấy vị phụ huynh khác, tôi còn nhớ rõ lúc nãy các người đã nói cái gì, mọi người đều nghe được, chắc là sẽ không nuốt lời chứ?"
Mẹ Vương Thiết Đản rất không cam tâm, nghe nói như vậy, cảm thấy Tống Ngôn Chi chi là đang khoe khoang, không khỏi thẹn quá hóa giận.
"Tống Ngôn Chi, cô đừng quá đáng, tất cả mọi người đều là người trong khu nhà, cô nhất định phải nói ra những lời khó nghe như vậy sao?”
Trong lòng mấy phụ huynh kia cũng không muốn xin lỗi, cảm thấy mất mặt, cho nên cũng phụ họa: "Đúng vậy, mọi người chỉ là đùa một chút mà thôi, cô cũng quá nghiêm túc rồi.”
"Tiểu Bảo nhà cô thắng, nhưng hành vi của thằng bé trước kia đúng là rất kỳ quái, hiểu lầm cũng không thể trách chúng tôi."
Nhóm người này đã thua không những không xin lỗi mà con nói lời trơ tráo.
Bởi vì cây cần vỏ, người cần mặt mũi, nhưng con người không có sự xấu hổ, vô địch thiên hạ.
Tống Ngôn Chi cười nhạo một tiếng.
"Đúng vậy, chúng ta đều là người của khu nhà, ngẩng đầu không gặp cúi đầu gặp. Các người cảm thấy gọi con người khác là kẻ ngốc là nói đùa, vậy con cái các người còn không thể so sánh với con trai ngốc của tôi, chẳng phải là còn đần độn hơn cả kẻ ngốc, là đồ con lợn sao? Xem ra lần sau tôi muốn gọi con cái mấy người như vậy cũng không sao phải không?”
Sắc mặt của mấy người lập tức thay đổi, nổi giận đùng đùng nói: "Cô! Cô nhất định phải nói về đứa trẻ như vậy sao? Cô cũng quá ác độc!”
"Tôi chỉ nói đùa một chút mà thôi, các người cũng quá nghiêm túc rồi. Dù sao hành vi của con cái các người đúng là rất kỳ quái, hiểu lầm cũng không thể trách tôi." Tống Ngôn Chi nhàn nhạt đáp trả.
Trả lại toàn bộ lời nói của đám người kia, không sót một chút nào.
Đám người kia tức giận đến mức đầu bốc khói.
Mấy người phụ nữ kia bị mắng tới đỏ bừng mặt..
Lúc này chỉ muốn tìm một cái lỗ trên mặt đất mà chui vào.
Tống Ngôn Chi không thèm để ý đến bọn họ, quay đầu nhìn Chu Đại Quân đang định bỏ chạy.
"Chủ nhiệm Chu, ông muốn đi đâu? Là định đi từ chức, nhường lại vị trí chủ nhiệm sao?"
Sự chú ý của mọi người đều bị thu hút tới bên này.
Cũng thực sự tò mò liệu chủ nhiệm Chu có thực sự từ chức hay không.
Lại nhớ tới kỹ năng tính toán của ông ta còn không tốt bằng Tiểu Bảo, trong lòng mọi người đều cảm thấy hoảng sợ.
Người như vậy sao có thể dạy dỗ bọn trẻ được?
Vẻ mặt của Chu Đại Quân cứng đờ, xin từ chức, đùa gì thế.
Ông ta không có điên!
Nhưng lúc này ngay trước mặt nhiều người như vậy, ông ta không thể không vớt vát lại chút mặt mũi: “Tôi đi nói chuyện với cấp trên về tình hình của Tiểu Bảo nhà cô, tranh thủ giúp cô thuyết phục cấp trên để thừng bé được đi học trở lại.”
Ý tứ chính là, tôi đã cho qua rồi, cô cũng đừng cho thể diện mà không cần!
Tống Ngôn Chi lại cười lạnh: “Không, vốn dĩ tôi muốn đưa Tiểu Bảo đến trường chỉ để nó học hỏi cái gì đó. Nhưng không ngờ giáo viên của lớp Ngọc Hồng lại không bằng một đứa trẻ năm tuổi. Thật sự nực cười. Làm sao một nơi như thế này có thể dạy dỗ được trẻ em? Tôi thà bỏ nhiều tiền ra ngoài hơn là để con tôi học trong một ngôi trường ngột ngạt và nhục nhã, không có tiêu chuẩn văn hóa như vậy!”
"Khi vào học đã ký cam kết, bây giờ các người lại đổi ý đuổi học con tôi, hơn nữa còn đuổi học vô duyên vô cớ dù thằng bé không hề vi phạm kỷ luật nhà trường. Nếu không bồi thường tổn thất tinh thần của đứa trẻ gấp ba lần số tiền học phí, các người cũng đừng trách tôi báo cáo việc này lên công đoàn, để cấp trên đến giải quyết."
Nói xong cô kéo Tiểu Bảo nói: "Tiểu Bảo, chúng ta về nhà thôi."
Sau khi nghe cô nói xong, những người xung quanh cũng nhao nhao đồng tình.
Trình độ này làm sao dạy được bọn trẻ.
Không học những điều xấu đã là tốt lắm rồi..
Mọi người lần lượt đưa con về nhà, dự định bàn bạc một chút xem có nên cho con đi học nữa hay không.
Lúc này Chu Đại Quân đã hoàn toàn hoảng sợ.
Nếu biết Tiểu Bảo lợi hại như vậy thì ông ta đã không khoe khoang công phu mèo cào của mình.
Đáng tiếc, bây giờ hối hận đã là quá muộn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
