Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 80: Mẹ nuôi sống lại tiễn đi đứa con vong ơn bội nghĩa Chương 18: Trả Tiền

Cài Đặt

Chương 18: Trả Tiền

Bùi Duật Sâm đặt đồ trong tay xuống dưới đất, sắc mặt anh ta âm trầm khó coi, Bùi Thúy Thúy lúc này mới có chút hoảng hồn, bị dọa sợ lùi lại hai bước: "Tôi, tôi không có... Đây là hiểu lầm."

Bùi Hải thấy anh trai trở về, vừa nhìn đã biết trong nhà lại xảy ra chuyện không hay, hắn nhẹ nhàng đóng cửa lại, dù sao hắn vẫn hiểu đạo lý chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài.

Cũng không biết người chị gái này đang sống yên ổn này lại làm ra chuyện tốt đẹp gì.

Hắn lấy hạt dưa từ trong túi ra và bắt đầu cắn.

Bùi Duật Sâm giơ tay ngăn cản Bùi Thúy Thúy giải thích, vẻ lạnh lùng trên mặt vừa rồi dường như đã dịu đi.

Nhưng những người hiểu rõ về anh ta đều biết, Bùi Duật Sâm càng bình tĩnh thì càng thể hiện là đang tức giận.

“Chị cả.” Giọng nói của Bùi Duật Sâm trầm thấp, lạnh lùng, “Công việc này đúng là em đã giới thiệu cho Ngôn Ngôn, nhưng cô ấy là người đi phỏng vấn, công việc đó là của cô ấy, không liên quan gì đến em. Không thuộc về em hay nhà họ Bùi, không ai có tư cách để cướp đoạt công việc của cô ấy, đừng nói là lợi dụng nó để kiếm tiền, chị hiểu chưa?”

Bùi Duật Sâm đã nói rất rõ ràng, công việc là của Tống Ngôn Chi, không liên quan gì đến bọn họ. Tống Ngôn Chi muốn đưa cho người khác hay bán đều là quyết định của cô, không ai có quyền trách cứ cô.

“Nhưng nếu không phải do em giới thiệu thì làm sao cô ấy có được cơ hội này? Hơn nữa bởi vì cô ta bán công việc nên Trân Châu mới bị mất việc. Nếu nhà họ Vương biết chúng ta đối xử với cô ấy như vậy, sợ là sẽ hận chết chị mất, sau này chị làm sao sống nổi ở nhà họ Vương?" Bùi Thúy Thúy còn cảm thấy rất uất ức, trách cứ Tống Ngôn Chi ích kỷ, hy vọng Bùi Duật Sâm sẽ đứng về phía mình.

Nhưng cô ta phải thất vọng rồi, Bùi Duật Sâm chỉ lạnh lùng nói: “Đó là việc riêng của chị, không liên quan gì đến Ngôn Ngôn. Bây giờ em chỉ quan tâm số tiền lương chị lấy bốn năm qua khi nào thì trả lại cho cô ấy.”

Bùi Thủy Thủy nghe xong lời này, cảm giác giống như trời sập, trên mặt lộ vẻ khó tin: "Duật Sâm, em đang nói cái gì vậy? Số tiền đó chẳng qua là ăn không nói có, không hề tồn tại, Tống Ngôn Chi chỉ là muốn đổ oan cho chị lừa gạt tiền, chẳng lẽ em không nhìn ra được sao? Chị là chị ruột của em, em vậy mà lại giúp người ngoài bắt nạt chị như thế sao?”

Nói xong, cô ta hung tợn trừng mắt nhìn Tống Ngôn Chi.

Tống Ngôn Chi khẽ nhíu mày.

Cô không ngờ rằng Bùi Duật Sâm không hề nói giúp Bùi Thúy Thúy, chỉ là nói đến chuyện này, ở kiếp trước mối quan hệ giữa Bùi Duật Sâm và người nhà họ Bùi cũng không phải rất tốt.

Nhà họ Bùi diễu võ giương oai ở bên ngoài, nhưng ở trước mặt Bùi Duật Sâm lại giống như chuột nhìn thấy mèo.

Không thể tạo nổi chút sóng gió nào.

Bình thường những hành động nhỏ của bọn họ, chỉ cần không quá đáng, Bùi Duật Sâm cũng sẽ không để ý nhiều.

Nhưng lần này rõ ràng không phải chuyện nhỏ, cô chỉ ngạc nhiên khi người đàn ông này lại có thể cư xử vô tình với người thân của mình như vậy.

Tương lai anh ta đến con trai cũng có thể từ bỏ cũng không có gì kỳ lạ.

Tống Ngôn Chi liếc nhìn Bùi Duật Sâm, không ngờ lại đúng lúc bắt gặp ánh mắt của anh ta.

Cô nhìn đi chỗ khác, đừng hy vọng cô sẽ cảm ơn anh ta.

Bùi Duật Sâm cau mày.

Tống Ngôn Chi thấy vậy, cười lạnh một tiếng, cho dù không có anh ta, cô cũng có cách để khiến chị cả nhả tiền ra.

Dù sao cô cũng đã đắc tội rồi, cũng không sợ tàn nhẫn thêm nữa.

Nếu hôm nay cô không mạnh mẽ, sau này người bị ức hiếp chính là cô và Tiểu Bảo.

Chuyện này đương nhiên không thể được, cô không còn muốn sống uất ức giống như trước kia, lúc nào cũng phải khom lưng cúi đầu trước mặt người khác.

Tống Ngôn Chi đang định nói điều gì đó để xé bỏ khuôn mặt đạo đức giả của chị cả.

Nhưng cô lại nghe thấy Bùi Duật Sâm bình tĩnh nói: “Trong thư các ngươi chỉ nói rằng Tống Ngôn Chi bận chăm con cái không thể đi làm, không còn cách nào khác phải để cho người khác đi đảm nhiệm, nhưng lại không nói đã giao công việc cho ai, đạt được lợi ích gì? Có cần tôi tự mình đi điều tra không?”

Anh ta đã biết những gì viết trong thư có thể không giống với thực tế.

Cho nên chỉ cần không có vấn đề gì quá lớn, anh ta cũng không hỏi nhiều.

Nhưng không ngờ mấy câu ngắn ngủi trong thư lại chứa đựng tính toán suốt bốn năm.

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Vương Diễm Mai cũng thay đổi.

Bà ta lập tức nói: "Duật Sâm, chúng ta đều là người một nhà, có chuyện gì thì từ từ nói với nhau, không cần phải làm ầm ĩ như vậy."

Sắc mặt của Bùi Thủy Thủy đại biến, mặt mũi đầy hoảng sợ.

Cô ta chưa bao giờ ngờ rằng chuyện mình lén lút lấy tiền từ chỗ Vương Trân Châu sẽ bị phát hiện, lúc này hoàn toàn bối rối.

"Mẹ đừng nói nữa, con còn chưa tính sổ với mẹ đâu."

Bùi Duật Sâm ngắt lời Vương Diễm Mai, vẻ mặt lạnh lùng nhìn qua Bùi Thúy Thúy với: "Chị cả, chị là giáo viên, tiền lương một tháng hơn ba mươi đồng, lương của chồng chị cũng không thấp, cuộc sống của hai người đã được xem là tốt nhất trong khu nhà rồi. Nhưng chị lại không có lương tâm, còn tham lam lấy đi số tiền lẽ ra phải đưa cho Ngôn Ngôn. Cô ấy không có việc làm, còn phải nuôi một đứa con, cuộc sống của cô ấy đã không tốt bằng chị, tại sao chị lại nhẫn tâm cầm số tiền kia?”

Bùi Thúy Thúy cứng họng.

"Nếu tôi đi điều tra, đừng nói là chị, chuyện chồng chị thăng chức cũng sẽ bị ảnh hưởng, bây giờ chị vẫn không chịu thừa nhận phải không?"

Khi nghe anh ta nói sẽ ảnh hưởng đến chuyện thăng chức của chồng mình, Bùi Thúy Thúy hoàn toàn hoảng sợ. Cô ta không dám ngụy biện nữa, vội vàng cúi đầu xin lỗi: “Không, Duật Sâm, em đừng làm vậy, chị sai rồi. Chị sẽ trả lại số tiền kia cho hai người, chị trả lại cho hai người có được không?”

Bùi Hải hùa theo nói: "Chị cả, chúng ta đều là người một nhà, chị quá đáng rồi, trước đó chị dâu còn giúp chị nấu ăn và chăm sóc con cái. Chị thì tốt rồi, còn lén lút lấy tiền.”

Hắn tỏ vẻ không đồng tình.

Bùi Thúy Thúy tức đến nỗi muốn phun máu, quả nhiên nhìn thấy sắc mặt Bùi Duật Sâm càng khó coi. Cô ra sợ nếu ở lại lâu hơn, Bùi Duật Sâm sẽ phát hiện ra chuyện trước đó, nên vội vàng nói quay về thu xếp tiền rồi đen mặt bỏ chạy.

Vương Diễm Mai bị khí thế của con trai lớn dọa sợ đến mức hoàn toàn không dám nói lời nào. Lúc này thấy con gái đã bỏ chạy, bà ta càng cảm thấy chột dạ, không dám nhìn thẳng vào anh ta.

"Được rồi, được rồi, mẹ mặc kệ các con, mẹ đi nấu ăn."

"Tiểu Hải, mày vào đây giúp tao."

Nói xong bà ta vội vàng đi vào bếp.

Lúc này trong phòng khách chỉ còn lại Bùi Duật Sâm, Tống Ngôn Chi và mấy đứa trẻ đứng lặng ngắt như tờ.

Bùi Duật Sâm vẻ mặt khó hiểu nhìn Tống Ngôn Chi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc