Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 80 mẹ kế nuôi con hằng ngày Chương 23: Đến nhà chiến hữu 2

Cài Đặt

Chương 23: Đến nhà chiến hữu 2

“Em dâu thật biết nói chuyện” Bởi vì sinh toàn con gái nên Ngộ Tuệ bị nhà chồng khi dễ không ít, cũng bị người khác chỉ trỏ. Đây là lần đầu tiên có người đối đãi với cô một cách chân thành thế này.

Nhưng sự thật nuôi dưỡng bốn đứa con gái ở thời điểm hiện tại vô cùng khó khăn, nếu có thể sinh con trai thì về sau bốn chị gái có thể giúp đỡ em trai, kia mấy đứa nhỏ tự nhiên cũng được hưởng phúc.

“Em là nói thật” Hứa Đào mĩm cười: “Chị dâu, đây là điểm tâm em tự làm, hương vị cũng không tồi, mang qua cho chị và bọn nhỏ nếm thử”.

“Em còn biết làm điểm tâm, thật sự lợi hại như vậy sao” Ngô Tuệ kinh ngạc nhìn Hứa Đào, cũng nhìn thoáng qua rổ điểm tâm.

Thời điểm Hứa Đào bọn họ vào nhà cô mơ hồ có thể ngửi được hương thơm, cũng không nghĩ tới là điểm tâm, bình thường trù nghệ của Ngô Tuệ cũng khá nhưng một ngày ba bữa cơm, củi gạo mắm muối đã khiến cô đau đầu huống chi là có tâm tình làm các món điểm tâm tinh xảo, Hứa Đào lại có kiên nhẫn làm ra loại điểm tâm này thật khiến cô bội phục.

“Mẹ, thơm quá!” Diệp Tiểu Thi ghé vào bên cạnh Ngô Tuệ, tiểu nha đầu mới bốn năm tuổi nên vẫn vô tư thấy điểm tâm ngon liền không nhịn được thèm.

“Con bé này hơi tham ăn” Ngô Tuệ có chút ngượng ngùng hướng Hứa Đào giải thích, sau đó cầm một khối điểm tâm đưa cho tiểu nha đầu: “Mau cám ơn thím Triệu”.

“Cám ơn thím Triệu” Diệp Tiểu Thi cầm khối điểm tâm liền hài lòng nói cám ơn, sau đó cầm thêm một khối đến bên cạnh chị ba: “Chị, thật thơm, cho chị ăn”

“Chị ba không ăn, Tiểu Thi ăn đi” Diệp Tiểu Kỳ thật hiểu chuyện, tuy rằng điểm tâm thật thơm nhưng vẫn nhịn xuống.

“Chú Triệu, thím Triệu uống trà” Lúc này Diệp Tiểu Cầm mang trà ra tới, động tác lưu loát rót ra hai chén trà, đứa nhỏ 11-12 tuổi vóc dáng mảnh mai nhìn rất ngoan ngoãn, dịu dàng.

“Cám ơn Tiểu Cầm” Hứa Đào nhận lấy chén trà nói cảm tạ với tiểu cô nương.

Diệp Tiểu Cầm ngoài ý muốn nghe được lời cảm tạ của Hứa Đào, tức khắc cảm thấy ngượng ngùng: “Không cần cám ơn ạ, đúng rồi thím Triệu con có thả vài lá trà thím uống xem có quen không? Nếu không quen con sẽ đổi nước ấm”

“Lá trà này là Tiểu Cầm đi hái hồi tết Thanh Minh năm nay ở quê tỉnh F của chị, người dân ở đó thường nói lá trà trước thanh minh uống vào minh mẫn cải thiện thị lực” Ngô Tuệ tiếp tục cười tủm tỉm nói: “Không phải lá trà ngon, hương vị cũng có chút chát, nhưng uống vào làm tinh thần phấn chấn, ba mấy đứa nhỏ mỗi ngày ra cửa đều đổ đầy một ấm lớn để uống”.

“Vậy em phải nếm thử xem thế nào, lúc trước có nghe danh lá trà tỉnh F rất ngon, hiếm có cơ hội uống” Hứa Đào cười nói, tỉnh F cùng tỉnh Ôn có thể xem là hai tỉnh anh em nằm giao nhau, lá trà tỉnh F nổi danh cả nước.

“Đúng vậy chỗ địa phương của bọn chị trồng rất nhiều trà” Ngô Tuệ gật đầu phụ họa

“Lại nói tỉnh F phong cảnh đẹp, nhiều người ưu tú, rất thích hợp để sinh sống” Hứa Đào lại nói tiếp

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc