“...”
Phó Cảnh Xuyên bật dậy ngay tức khắc, trong bóng tối mượn chút ánh sáng yếu ớt xuyên qua phòng ngủ để nhìn vào mặt Giang Quán.
Ngặt nỗi Giang Quán đang đứng quay lưng về phía phòng ngủ, ngược sáng.
Cô lại cụp mắt, mái tóc đen xõa hết trên bờ vai mảnh khảnh, che khuất khuôn mặt nhỏ nhắn chẳng còn thấy gì.
Phó Cảnh Xuyên không nhìn rõ biểu cảm của cô, chỉ dường như thấy thân hình mềm mại của cô đang run lên từng hồi.
“Em,” Phó Cảnh Xuyên mở miệng, nhưng giọng nói khàn đến đáng sợ.
Yết hầu anh khẽ chuyển động hai cái mới tiếp tục hỏi: “Sao em lại nói như thế?”
Giang Quán mím môi, đầu ngón tay trắng nõn vô thức siết chặt vạt váy.
Lúc này trong phòng đang tối, cô cảm thấy vừa hay mượn cơ hội này nói cho rõ ràng.
“Vậy sau này anh vẫn định thường xuyên ngủ ở đơn vị sao? Hay là, cho dù anh về nhà ở, cũng định ngủ mãi ở gian chứa củi?”
Nói đến đây, giọng Giang Quán ngày càng nhỏ lại, đúng là mang theo vài phần uất ức thật sự.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)