Giang Quán ngẩn ra, mỉm cười thản nhiên.
Đôi mắt hạnh khẽ chớp: "Không sao đâu chị Ngọc Lan, chị cứ nói đi ạ."
"... Cái đó," Triệu Ngọc Lan lại liếc nhìn vào phòng ngủ: "Em với Phó doanh trưởng... vẫn chưa ngủ cùng nhau à?"
Giỏi thật.
Giang Quán thực sự không ngờ chị Ngọc Lan lại thẳng thắn đến thế, ném ra một câu hỏi như sét đánh ngang tai.
Cô ấy nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng nói: "Em ơi, em đừng có ngại, ở đây chỉ có hai chị em mình thôi, lũ trẻ cũng về phòng rồi."
"Em đừng coi chị là người ngoài."
"Vả lại, chị đây cũng sinh hai đứa rồi, cái gì mà chẳng hiểu! Chị chỉ sợ em còn nhỏ, không biết, nên mới không nhịn được mà nói leo vào thôi!"
"Em à, nghe chị khuyên một câu."
Triệu Ngọc Lan chân thành nói: "Em với Phó doanh trưởng tiếp xúc chưa được mấy ngày, ngại ngùng cũng là bình thường. Nhưng nếu em tin chị, thì em phải mau chóng thích ứng!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

