Giang Quán khẽ nhíu mày, không ngờ cặp mẹ con này lại bám dai như cao dán vậy!
Ông nội Phó đã đích thân đuổi Đường Phượng đi rồi, mà cô con gái này vẫn còn chưa chịu bỏ cuộc!
Giang Quán xách hộp cơm cũng không vội bước tới, cô tìm một gốc cây đại thụ nấp sau thân cây để quan sát.
Cô muốn xem xem Viên Mỹ Lâm này định giở trò gì.
Cũng bởi vì cái giọng loa phường cùng với vóc dáng thô kệch của Viên Mỹ Lâm nên rất khó để không gây chú ý.
Chỉ thấy Viên Mỹ Lâm hai mắt đỏ hoe, mặt dày mày dạn lôi kéo cánh tay Phó Cảnh Xuyên, vừa nói vừa nấc nghẹn: "Phó doanh trưởng, anh phải tin em! Em thực sự không biết mẹ em lại làm ra những chuyện không biết xấu hổ như thế! Anh cũng biết đấy, bình thường em đâu có hay sang nhà anh, thỉnh thoảng mới sang chơi với bọn trẻ thôi, chuyện mẹ em làm thực sự không liên quan gì đến em mà! Phó doanh trưởng, anh Cảnh Xuyên! Anh xem, đây chẳng phải là em đã đặc biệt lấy tiền từ chỗ mẹ em ra sao! Anh cứ nhận lấy đi! Chỉ cầu xin anh đừng ghét bỏ em!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


