Phó Cảnh Xuyên cau mày nhìn thím Đường, rồi lại nhìn ông nội mình, nhanh chóng hiểu ra Đường Phượng đang toan tính điều gì.
Nói đi cũng phải nói lại, năm đó Đường Phượng thực chất là do ông nội Phó tìm đến để chăm sóc hai đứa nhỏ trong nhà. Hình như cũng là vì ông nội Phó có quen biết với một người họ hàng bên nhà Đường Phượng.
Cứ như vậy mà nói, Đường Phượng chắc chắn là vì không muốn rời khỏi nhà này nên mới lôi cả ông nội Phó ra làm chỗ dựa. Thật làm khó bà ta quá, còn đặc biệt lên tận huyện để gọi ông cụ về đây.
Đôi mắt phượng dài hẹp của Phó Cảnh Xuyên hơi nheo lại, ánh nhìn lạnh lẽo và hung hãn. Khiến Đường Phượng lập tức bủn rủn chân tay, suýt chút nữa thì đứng không vững!
Nhưng bà ta tuyệt đối không thể từ bỏ như vậy được! Cho dù Phó doanh trưởng có không hài lòng với họ thì đã sao! Bà ta đã nhắm chuẩn Phó doanh trưởng là người hiếu thảo, biết điều, nên mới canh lúc trời chưa sáng đã chạy lên huyện tìm ông cụ!
Hơn nữa, bà ta còn nói rằng Giang Quán này căn bản chỉ là một đứa con nuôi của nhà họ Giang thôi! Vai không thể gánh, tay không thể bưng, tiểu thư đài các lắm! Ông cụ lúc này hẳn là đang rất tức giận!
Cái tính nết của Giang Quán thì tệ vô cùng! Lúc nói chuyện với họ toàn nói những lời gây nghẹn lòng! Đến lúc đó làm ông cụ tức phát điên mà đuổi cô ta đi! Hai người họ chắc chắn vẫn có thể tiếp tục chăm sóc hai đứa trẻ thôi!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

