Chương 22
Tiền Giai Ninh nghe thấy lời quan tâm của mẹ, trong lòng ấm áp, nụ cười trên mặt cũng ngọt hơn. Lý Uyển Trân nhìn vào trong hai cái bồn sứ to bày trên bàn, một cái bên trong đựng đầy nhân củ cải đã thái xong, trong một bồn khác đựng nửa nhân thịt.
“Đây đều là con vừa băm sao?” Lý Uyến Trân hơi kinh ngạc nhìn cô. “Cánh tay không mỏi sao? Để mẹ làm giúp con, con đi nghỉ lát đi.”
Lúc này Tiền Giai Ninh mới phẫn ứng lại, kiếp trước cô cũng từng gói sủi cảo, băm nhân thịt mà phải nghỉ ba bốn lần mới có thể làm xong, lần này mười cân thịt lại đã sắp băm xong rồi cũng chưa cảm thấy mỏi tay, có thể thấy hiệu quả cháo do Thực lão nấu tốt quá rồi. Cô thấy Lý Uyển Trân muốn lấy dao ở trong tay cô, Tiền Giai Ninh chặn lại rồi lại vo nhân thịt vào bên trong. “Mẹ ơi, để con tự làm đi, lát nữa mẹ còn phải đi làm mà.” Lý Uyến Trân nhìn đồng hồ đeo tay ở trên cánh tay, quả thật còn chưa tới một tiếng nữa là phải ra ngoài rồi. Nhưng bà thấy Tiền Giai Ninh làm nhiều nhân thịt như vậy, trong lòng cũng lo lắng, chỉ sợ cô làm lãng phí mất đồ tốt. Mặt Lý Uyển Trân hiện lên vẻ lo âu nhìn hai bồn nhân củ cải, thở dài lo âu. “Mẹ nói này con gái, con nói mẹ nghe xem rốt cuộc con muốn ra ngoài bán gì vậy? Bây giờ trời nóng, nhân thịt không để lại được, hôm nay nếu con bán không hết, thì phải sẽ hỏng đấy.”
“Con biết ạ, hôm nay con chạy thêm hai chỗ, mẹ cứ yên tâm đi.” Tốc độ tay của Tiền Giai Ninh đã nhanh tới mức có thể thấy được dư ảnh rồi, rất nhanh cô đã cắt xong tất cả thịt, bắt đầu trộn nhân.
Tiền Giai Ninh chiên xong một nồi thì lấy một cái vợt vớt thit viên chiên lên, đơi cho nhiệt đô dầu tăng lên lại bắt đầu chiên lượt thứ hai. Tiền Gia Phong ở trong phòng đi ra, mắt nhập nhèm đang chuẩn bị đi rửa mặt, bỗng nhiên bị một mùi thịt thu hút đến cửa phòng bếp, mắt lập tức trợn tròn. “Mùi gì vậy ạ? Sao lại thơm như vậy?” Tiền Giai Ninh nhìn thịt viên trong nồi biến thành màu vàng mê người, dùng cái vợt vớt thịt viên ra ngoài, rồi quay đầu cười với Tiền Gia Phong. “Mau đi đánh răng rửa mặt, lát nữa ăn thịt viên chiên.”
Câu này của Tiền Giai Ninh còn dễ sai bảo hơn cả Thánh chỉ, Tiền Gia Phong chạy đến phòng vệ sinh rửa ráy như một làn khói. Đợi Tiền Giai Ninh vừa bưng thịt viên lên trên bàn, cậu ấy không lãng phí một giây, chạy từ trong phòng vệ sinh ra.
“Thời gian nửa phút mà em đã đánh răng xong rồi hả?” Tiền Giai Ninh nghi ngờ nhìn Tiên Gia Phong.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


