Chương 2
Tiền Giai Ninh chậm rãi đi tới bàn học, phía trên chất đống một vài quyển sách giáo khoa và sách bài tập, cô sờ sờ bìa sách bọc bên ngoài sách giáo khoa, vành mắt Tiền Giai Ninh hơi đỏ lên. Mình quả nhiên là nằm mơ rồi, nếu không tại sao có thể mơ thấy ngôi nhà mình sống lúc còn nhỏ, khi đó cô còn chưa phải cô đơn một mình, có ba, mẹ và em trai cùng sống với cô.
Môi Tiền Giai Ninh run rẩy, nước mắt đọng ở vành mắt cuối cùng đã rơi xuống, cô bịt miệng khóc rống lên, mẹ, người mẹ đã qua đời hơn hai mươi năm cuối cùng đã mơ thấy, thật tốt quá, thực sự là tốt quá. “Sao con lại bật khóc thế?” Trên mặt Lý Uyển Trân hiện lên vẻ kinh ngạc, tính cách Tiền Giai Ninh từ khi còn học trung học đã lầm lì hơn rất nhiều, bình thường ở nhà rất ít nói chuyện, lộ ra ngoài cảm xúc như thế này lại càng là chuyện chưa từng có. Bà vội vàng chụp lại gạt bột mì dính trên tay xuống, đi tới trước mặt Tiền Giai Ninh vừa định ôm cô, nhưng lại lo lắng con gái sẽ không vui, bà hơi do dự không dám đưa tay qua.
Thấy vậy, Tiên Giai Ninh càng chua xót, cô lập tức nhào vào lòng Lý Uyển Trân, gào khóc lên. Lý Uyển Trân hơi bất ngờ ôm lấy cô, chỉ tưởng rằng con gái gặp phải chuyện tủi thân gì đó, bà vội vàng hỏi: “Làm sao vậy? Có phải vì không làm được bài kiểm tra không? Hoặc là không hòa hợp với các bạn cùng lớp hả?”
Cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của mẹ, Tiền Giai Ninh càng ôm chặt mẹ, những giọt nước mắt trên khuôn mặt cô làm ướt quần áo của Lý Uyển Trân: “Mẹ ơi, con rất nhớ mẹ, con thực sự nhớ mẹ và ba và em trai.” Ghácáou 2 »»ksk
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)