Tần Ngọc Sơn có chút do dự, nhưng cuối cùng anh ta vẫn bước qua, nắm chặt lấy cánh tay Lương Ánh Tuyết rồi thấp giọng nói: “Đi, về nhà thôi em.”
Lương Ánh Tuyết bước nhanh tới nắm lấy tay bà. Hốc mắt cô đỏ hoe, đôi mắt đẹp đong đầy những giọt nước mắt chực trào, lung linh như sắp rơi mà vẫn cố kìm lại.
Cô vốn dĩ sở hữu nhan sắc diễm lệ, gương mặt rực rỡ tựa như hoa đào tháng Ba, thế nên điệu bộ lã chã chực khóc này thật sự khiến người ta chẳng thể nào ghét nổi.
Chủ nhiệm Lương không khỏi mềm lòng, giọng điệu dịu đi vài phần: “Có chuyện gì thế này cháu?”
Lương Ánh Tuyết quay đầu lại, chỉ tay vào cả gia đình nhà họ Tần ở phía sau, gương mặt ngập tràn vẻ phẫn hận lẫn uất ức: “Nhà họ Tần bọn họ thực sự không coi cháu là con người! Trưa ngày hôm nay, họ ra sức ép cháu phải nhận nuôi một đứa trẻ từ nhà người thân ở dưới quê. Thế nhưng ngài có biết mẹ đẻ của đứa trẻ đó thực chất là ai không?”
Sự việc xảy ra vào ngày này ở kiếp trước, cô khắc cốt ghi tâm không bao giờ quên!
Hàng xóm láng giềng xung quanh vừa nghe thấy vậy liền như chó đánh hơi được mùi thịt, ai nấy đều vểnh tai lên nghe ngóng vì tò mò.
Trong lòng cha Tần và mẹ Tần lộp bộp một tiếng, nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, không để lộ chút sơ hở nào.
Mẹ Tần đột ngột vứt bỏ cái khí chất dịu dàng thường ngày, bà ta lao nhanh lên phía trước, nắm thật chặt lấy tay Lương Ánh Tuyết: “Ánh Tuyết, nếu con thực sự không muốn nhận nuôi đứa trẻ đó thì gia đình mình không ép con nữa. Chúng ta là người một nhà, có gì cứ đóng cửa bảo nhau, được không con?”
Mẹ Tần âm thầm dùng sức muốn lôi bằng được Lương Ánh Tuyết đi. Thế nhưng một người như bà ta làm sao có thể là đối thủ của một Lương Ánh Tuyết từ nhỏ đã lên núi đốn củi, xuống sông bắt cá.
Nhận được ánh mắt ám chỉ của mẹ mình, Tần Ngọc Hoa lập tức định thần lại, lao đến túm chặt lấy cánh tay còn lại của Lương Ánh Tuyết. Hai mẹ con nhà họ Tần cùng hợp lực kéo mạnh, khiến Lương Ánh Tuyết lảo đảo bước về phía trước vài bước.
Lương Ánh Tuyết chẳng thèm bận tâm đến việc bị lôi kéo, cô há mồm gào to lên ngay tại chỗ: “Đứa trẻ đó chính là con riêng của Tần Ngọc Sơn với cô bạn học đại học của anh ta! Cả nhà bọn họ hùa vào lừa gạt tôi, định ôm đứa bé về bắt tôi phải nuôi dưỡng! Họ coi tôi là con ngốc để xoay như chong chóng, trên đời này làm gì có kiểu bắt nạt người ta quá đáng như thế!”
Hai mẹ con Tần Ngọc Hoa muốn xông lên bịt miệng cô lại cũng không còn kịp nữa. Chờ Lương Ánh Tuyết dứt lời, sắc mặt của cả nhà họ Tần lập tức cứng đờ, trông vặn vẹo cứ như là ban ngày gặp ma.
Đặc biệt là Tần Ngọc Sơn, anh ta vừa kinh hoàng lại vừa nhục nhã ê chề, đứng chôn chân tại chỗ nửa ngày trời mà không thốt ra nổi một chữ.
Lời nói thì có thể dối trá, nhưng phản ứng trong ánh mắt thì tuyệt đối không lừa được ai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



