Cô không khỏi dừng bước, ngôi nhà vẫn vẹn nguyên như trong ký ức của cô: phần móng được kè bằng đá hộc nhặt dưới sông, phần tường bên trên được đắp từ đất nện trộn rơm, mái nhà thì một nửa lợp ngói âm dương, nửa còn lại trát bằng tranh rạ ken dày.
Khung cửa sổ và cánh cửa ra vào thì khỏi phải bàn, đều là do người trong nhà tự tay đục đẽo làm lấy, tuy vô cùng chắc chắn nhưng vẻ ngoài lại thô kệch, chẳng mấy đẹp mắt.
Thế nhưng, dẫu có như vậy thì ngôi nhà của gia đình cô vẫn là căn khang trang, tươm tất nhất trong số năm hộ anh em thúc bá. Cũng chẳng có cách nào khác, năm đó ông nội cô quá mắn con, đẻ liền tù tì một bầy con trai nên cái giá phải trả vô cùng rõ ràng — chính là nghèo rớt mồng tơi!
Đừng hoài nghi làm gì, nhà họ Lương các cô chính là hộ nghèo nhất cái thôn Mai Lâm này.
Xét lên ba đời đều là bần nông chính hiệu, trong thời kỳ phong trào cách mạng trước đây, nhờ xuất thân “sạch sẽ, chính thống”, lý lịch đỏ chót thuộc hàng đỉnh nhất thôn Mai Lâm, thế nên anh họ cả con nhà bác cả của cô mới được các xã viên trong đội sản xuất tín nhiệm, bầu lên làm Đội trưởng đội sản xuất.
Đẩy cánh cửa gỗ loang lổ ra, bên trong sân có một người phụ nữ cắt tóc ngắn đang ngồi trên một chiếc đôn gỗ thô đục từ gốc cây để băm rau.
Thứ rau này không phải dành cho người ăn, mà là rau lợn rau gà băm nhỏ để nuôi mấy con gà con vịt con.
Thẩm Khiết ngẩng đầu nhìn về phía cửa.
Vừa nhìn thấy Lương Ánh Tuyết, chị lập tức buông con dao xuống, lau lau đôi tay vào chiếc tạp dề bằng vải thô màu xanh lam, nở nụ cười tươi, vồn vã nói: “Ơ kìa, cô út đã về đấy à! Trong bức thư lần trước gửi về sao không thấy cô nói một tiếng, bằng không đã bảo anh trai cô ra bến xe đón rồi. Đỡ phải một mình tay xách nách mang nhiều đồ thế này, chắc là mệt rã rời rồi đúng không... Để chị xách hộ cho.”
Nói đoạn, chị dâu liền nhiệt tình đón lấy chiếc vali gỗ trong tay Lương Ánh Tuyết, giúp cô mang vào trong nhà.
Lương Ánh Tuyết “vâng” một tiếng. Cô bước qua chị dâu Thẩm Khiết, lập tức bế thốc đứa cháu gái nhỏ đang ngồi chơi con ếch nhảy bằng tôn ở một góc sân lên.
“Lộ Lộ ơi, cô út về rồi đây này! Con ếch tôn này chính tay cô mua cho con đấy nhé, mau gọi “cô út” cho cô nghe nào.”
Vợ chồng anh trai Lương Vinh Lâm hiếm muộn, mãi mới sinh được mụn con nên bé Lương Lộ hiện tại mới vừa tròn hai tuổi.
Trẻ con nhanh quên, mới xa cách có vài tháng mà con bé đã quên sạch sành sanh người cô ruột của mình, bảo gọi người lại càng là chuyện không tưởng. Nó cứ thế giãy giụa đòi tuột xuống đất bằng được.
Lương Ánh Tuyết vẫn kiên trì dỗ dành: “Ngoan nào, gọi cô út đi rồi cô cho kẹo ăn nhé. Kẹo sữa thỏ trắng, ngọt lịm tim luôn nha...”
Bé Lương Lộ ra sức bập bẹ, nhưng rặn nửa ngày trời chỉ thốt ra hai tiếng “phù phù”, phun đầy nước bọt lên mặt Lương Ánh Tuyết.
Lương Ánh Tuyết: “...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)