Đã lâu không gặp con gái, thấy cô không hề gầy đi chút nào, bà cười tít cả mắt. Thế nhưng, ngay khi nhìn thấy đáy mắt con gái đang lấp loáng những giọt nước mắt, tim bà lập tức thắt lại vì lo lắng.
“Sao thế con? Có phải con với thằng Ngọc Sơn cãi nhau rồi không?” Ngô Cúc Hương có chút cuống cuồng, chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến việc xung quanh vẫn đang có người nhìn về phía này nữa.
Lương Ánh Tuyết lúc này đâu còn nghe lọt tai lời mẹ mình nói gì nữa.
Cô hoàn toàn bỏ qua những vết bùn đất dính đầy trên người bà Ngô Cúc Hương, lao tới ôm chầm lấy mẹ rồi bắt đầu khóc nấc lên.
Đây rốt cuộc là đã phải chịu đựng bao nhiêu tủi nhục lớn lao ở nhà chồng cơ chứ?
Mấy người đang làm lụng dưới ruộng lúc này cũng đã sớm dừng tay từ lâu. Trong số họ có người là anh họ, có người là cháu họ của Lương Ánh Tuyết. Nhìn thấy cô khóc lóc thảm thiết như vậy, ai nấy đều tức tối xắn tay áo, hầm hè sôi máu.
“Có phải cái lũ nhà họ Tần khốn khiếp kia bắt nạt con Ánh Tuyết nhà mình không?”
“Đến cả cô út của cháu mà cũng có ngày bị người ta bắt nạt cơ à? Người nhà họ Tần gớm gầy gớm guộc đến thế cơ à...”
“Cái thằng ranh con này, ngậm ngay cái miệng thối của mày lại!”
Là anh trai ruột của Lương Ánh Tuyết, sắc mặt của Lương Vinh Lâm lúc này là khó coi nhất.
Anh dứt khoát quăng mạnh chiếc lưỡi hái xuống đất, sầm sập bước tới, gương mặt lạnh tanh gặng hỏi em gái: “Chịu uất ức gì thì cứ nói với anh trai! Để anh lên thành phố tẩn cho thằng Tần Ngọc Sơn một trận ra bã!”
Năm đó rõ ràng là Tần Ngọc Sơn năm lần bảy lượt cầu xin Ánh Tuyết gả cho mình, chứ đâu phải người nhà họ Lương họ vội vã đem con gái dâng không cho anh ta.
Một khi đã cưới người ta về nhà thì phải đối xử cho thật tốt, đó mới là việc mà một đấng nam nhi đại trượng phu nên làm.
Lương Vinh Bảo, đứa con trai một của nhà chú năm Lương Vinh Lâm, khẽ choàng tay qua cổ anh họ, bộ dạng cợt nhả nhấc nhấc chân gạt đống gốc rạ dưới ruộng, trên mặt cười hi hi ha ha nói chen vào.
“Đánh nhau á? Thế thì phải tính cả em vào nữa đấy nhé! Em đây là thích nhất cái món đánh nhau này rồi, ha ha ha...”
Lương Ánh Tuyết không nhịn được mà liếc trừng gã một phát, rồi lại tiếp tục ôm chặt lấy anh trai ruột Lương Vinh Lâm của mình mà khóc lớn thêm một trận ra trò. Những giọt nước mắt cứ thế tuôn trào xối xả tựa như dòng nước lũ mùa lũ về, làm sao cũng không tài nào ngăn lại được.
Lương Ánh Tuyết thực sự không thể kiềm chế nổi những giọt nước mắt của mình.
Ngay trong khoảnh khắc được nhìn thấy lại những người thân yêu bằng xương bằng thịt, mọi cảm xúc kìm nén suốt nửa đời người ở kiếp trước lập tức như ngọn núi lửa phun trào, vỡ òa ra ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)