Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80: Kiều Thê Lạnh Lùng, Hán Sủng Sụp Đổ Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

Nhìn đến Kiều Uyển Tình lại bắt đầu trầm mặc không nói, toàn thân Điền Linh San thoáng hiện vẻ bực bội.

“Có chuyện thì nói, có rắm thì phóng. Ngươi này tính nết nghẹn khuất như vậy, còn muốn làm thành chuyện gì? Dương Ái Liên, nữ nhi của ngươi ngươi có quản hay không? Có thể gả cho đại ca ta là phúc khí của nàng, không cần không biết tốt xấu.” Điền Linh San nóng nảy muốn đem hôn sự định xuống, lập tức bắt đầu hùng hổ dọa người.

Điền Đại Sơn nghe được nữ nhi nói với Dương Ái Liên như vậy thì hơi cau mày, song lại không mở miệng ngăn cản.

“Linh San, ngươi không cần sinh khí. Ta cùng nàng từ từ nói. Trong nồi có cơm, các ngươi về trước ăn đi.” Dương Ái Liên không rõ nữ nhi mình rốt cuộc làm sao, đành phải trước trấn an hai người kia, dự định lát nữa sẽ hỏi rõ Kiều Uyển Tình.

Ba người tuy rằng bất mãn nhưng vẫn xoay người rời đi.

Dương Ái Liên thì kéo cánh tay Kiều Uyển Tình vào phòng.

Vừa bước vào cửa, trông thấy tấm ván gỗ cùng chăn rơm ngổn ngang dưới đất, trên mặt bà thoáng hiện vẻ ngượng ngùng.

“Tới đây. Chúng ta hai người đem ván giường trải lại.” Dương Ái Liên không rõ là lương tâm đột nhiên phát hiện hay là có dụng ý khác.

Bà không lập tức nói đến chuyện chính mà lại hỗ trợ Kiều Uyển Tình trải đệm. Tay vuốt lên chiếc chăn mỏng khô cứng, nước mắt liền từng giọt từng giọt rơi xuống.

Nhìn một giọt nước mắt to như hạt đậu lăn dài, Kiều Uyển Tình trong lòng lặng lẽ cười lạnh chắc là kịch xem nhiều quá, đến khóc cũng học y như diễn vậy.

Tấm tắc...

Chỉ là, bà khóc một hồi lâu, Kiều Uyển Tình cũng không nói một câu an ủi.

Dương Ái Liên vội vàng rút khăn tay trong túi ra lau nước mắt.

“Nhìn ta đây. Như thế nào lại khóc rồi? Uyển Tình...” Giọng nói có chút nghẹn ngào, tay nắm lấy tay nàng, trên mặt toàn là vẻ từ ái.

“Không cần cùng ta diễn cảnh mẹ con tình thâm. Nói đi.” Kiều Uyển Tình lập tức rút tay về, theo bản năng lùi lại phía sau một chút, hoàn toàn không muốn cùng bà tranh cãi.

“Uyển Tình, nương sẽ không hại ngươi. Ngươi còn nhỏ, nhiều chuyện chưa hiểu. Nữ nhân cả đời này, còn cần gì đâu, chẳng phải là tìm một người biết lạnh biết nóng, nuôi sống được bản thân là được rồi.” Đối với thái độ lạnh nhạt của Kiều Uyển Tình, Dương Ái Liên cũng không quá để tâm. Bà biết, hiện giờ khiến nàng gật đầu gả cho Điền Hán Văn là quan trọng hơn hết. Ngày sau còn có nhiều cơ hội thu thập nàng.

“Chúc mừng ngươi, như nguyện rồi. Trước cứ sống cuộc sống của heo nái đi.” Kiều Uyển Tình chúc phúc mà chân thành tận đáy lòng.

Nhưng trong mắt Dương Ái Liên, lại toàn là trào phúng.

“Ngươi không cần không biết tốt xấu. Cũng không cần xem thường ta. Nếu không có ta, ngươi đã sớm chết đói. Người Điền gia dù cho có nhiều sai, thì cũng là người đã nuôi sống ngươi lớn lên.” Nếu như lúc đầu còn định nhẹ nhàng khuyên bảo, thì lúc này, Dương Ái Liên đã không còn nhẫn nại.

“Nếu ta nhớ không lầm, phòng này là phụ thân ta để lại cho ta. Điền Đại Sơn mang theo một đôi nhi nữ ở rể. Nói đến nuôi sống ta? Từ năm năm tuổi ta đã bắt đầu giặt đồ nấu cơm, một tay dọn phân dọn nước tiểu cho các ngươi, còn không biết xấu hổ mà nói nuôi sống ta?”

“Ta là nương của ngươi, ngươi dám nói với ta như vậy?” Dương Ái Liên hoàn toàn bị chọc giận, muốn tiến lên véo nàng nhưng lại bị Kiều Uyển Tình né tránh.

“Ngươi một khóc hai nháo ba véo người, ta đều rõ ràng. Không cần cùng ta diễn lại cái trò hề này.”

“Được! Hiện tại cánh ngươi cứng rồi, không nghe lời ta nữa đúng không? Ngươi cho ta chờ đấy.” Dương Ái Liên tức giận bỏ đi.

Nàng bảo người khác chờ, đơn giản là định trở về tìm viện binh, sau đó lại hợp mưu làm sao tính kế nàng.

Lúc đầu còn lo lắng người Điền gia lại giở trò cũ, thừa dịp đêm tối yên tĩnh cho Điền Hán Văn đến thăm phòng nàng.

Kết quả, chính mình lại nghĩ nhiều, bọn họ ngược lại rất trầm ổn.

Sáng hôm sau, Kiều Uyển Tình tự mình nấu một chén mì, đập vào một quả trứng. Ăn xong thì thêm ít nước vào nồi, bỏ thêm vài loại lá dại, thoạt nhìn giống như nồi canh suông.

Ăn uống no đủ, nàng cõng sọt tre ra sau núi.

Tối qua trước khi ngủ, Kiều Uyển Tình đã thử qua đủ mọi cách, cuối cùng xác định bản thân không có hệ thống không gian.

Không có bàn tay vàng, cũng có thể tự mình tạo ra.

Phải biết rằng, ở niên đại này, khắp nơi đều là cơ hội. Rất nhiều thứ có thể biến thành tiền.

“Uyển Tình, mau vào bếp nấu cơm. Hôm nay thím của ngươi muốn ở lại dùng bữa.” Dương Ái Liên vội vàng gọi nàng vào bếp làm việc.

Điền Linh San cũng đi theo vào, miệng thì nói là muốn giúp.

Bao năm nay, Điền Linh San tuy không dám nói mười ngón không dính nước, nhưng cũng không khác mấy.

Nói dễ nghe là hỗ trợ, nói khó nghe chính là làm vướng chân.

Gọt củ khoai tây to như nắm tay, cuối cùng chỉ còn lại bằng quả trứng gà.

Dưa leo thì cắt một nửa, làm rơi một nửa xuống đất.

Đập một quả trứng, còn chưa xong đã thấy vỏ trứng rơi vào nửa cái.

Kiều Uyển Tình cũng không cản. Nàng làm thế nào, thì để mặc nàng làm thế ấy.

Đồ ăn bưng lên bàn xong, Kiều Uyển Tình tự nhiên không có tư cách lên mâm. Nàng tự ở phòng bếp, chưng một bát canh trứng, nấu hai lượng cơm ăn lót dạ.

Vừa ăn xong thì thấy Dương Ái Liên nổi giận đùng đùng chạy vào.

“Kiều Uyển Tình, ngươi có phải cố ý?”

“Cái gì?”

“Ngươi làm đồ ăn dở như vậy, là vì muốn phá hỏng chuyện hôn sự giữa tỷ ngươi và Hàn Lâm, đến mức không từ thủ đoạn?”

“Hôm nay không phải toàn bộ đều do Điền Linh San làm sao? Dù gì nàng cũng là người từ nhỏ đã biết quản việc nhà, rửa tay làm canh, chăm sóc người lớn trẻ nhỏ.” Nhìn bà ta tức đến mặt đỏ tía tai, Kiều Uyển Tình bật cười.

Vừa rồi chính bà còn cùng Lưu mẫu ngồi trong sân, khen ngợi Điền Linh San biết làm, lời nói ngợi ca như nước chảy không dứt, nói mãi không ngừng.

Nghe nàng nói xong, Dương Ái Liên sững lại một chút rồi lập tức lấy lại thần sắc bình thường.

“Ngươi đứa nhỏ này, người làm mẹ nào lại đi bêu xấu con mình trước mặt người ngoài? Sau này khi ngươi xuất giá, ta cũng sẽ nói ngươi tốt như trời cao đất rộng, lời nói tốt đều là vì ngươi. Chuyện nhỏ như vậy, ngươi để ý làm gì?”

“Thưa mẹ, con lát nữa muốn qua xem nhà ông bà.”

“Xem hai cái lão không... Xem bọn họ làm gì?” Nhắc đến cha mẹ chồng, Dương Ái Liên liền nghiến răng nghiến lợi.

“Không đi cũng được, vậy con theo tỷ tỷ...”

“Đi đi đi. Lăn xa một chút. Ngươi và cái lão cha ma quỷ của ngươi, chẳng ai khiến người ta thích.” Lo sợ nàng phá hỏng chuyện hôn sự của Điền Linh San, Dương Ái Liên dù không cam lòng cũng đành gật đầu đồng ý.

“Con đi, nhưng không thể tay không đi được.”

“Đòi tiền thì không có, lấy mạng cũng không có.”

“Vậy con đi tìm tỷ tỷ...”

“Đứng lại. Ngươi thật muốn chọc ta tức chết?” Dương Ái Liên giận đến phát run, vừa móc tiền trong túi định đưa cho nàng, thì đã bị Kiều Uyển Tình đoạt lấy một phen, hô to “ta đi rồi”, rồi lập tức chạy mất.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc