Điền gia vì muốn tỏ ra có thân phận, nên tiền bạc lúc đó đều giao hết cho Điền Linh San và Kiều Uyển Tình.
Kết quả là, sau khi ăn cơm tối xong, Dương Ái Liên liền mò tới phòng Kiều Uyển Tình, chìa tay ra.
Kiều Uyển Tình cũng không khách sáo, trực tiếp nhét cây chổi vào tay bà ta.
“……”
“Mẹ à, sau cánh cửa kia con còn chưa quét, mẹ tiện tay quét luôn nhé!” Có người lao động miễn phí đưa tận cửa, không dùng thì uổng.
Thật ra cái nhà này có quét hay không cũng chẳng khác gì, nhưng nàng cố ý không muốn để Dương Ái Liên rảnh rỗi…
Đối phương có mục đích riêng, nên cũng đành ngoan ngoãn cầm chổi quét.
Vất vả lắm mới quét xong, Dương Ái Liên lại chìa tay lần nữa, lần này bị nhét cho cái giẻ lau, phải lau cửa sổ luôn.
“Ngươi……”
“Sao vậy mẹ? Không phải mẹ tới giúp con dọn dẹp à? Dù gì người nhà họ Tần cũng có thể tới bất cứ lúc nào mà.” Kiều Uyển Tình tỏ vẻ như không biết Dương Ái Liên tới đây vì mục đích gì, còn nghiêm túc nhìn bà ta đầy nghi hoặc.
“Ta tới đây… còn không phải muốn xem con có cần mua thêm gì không!” Dương Ái Liên cũng biết con nhỏ này giờ đã khác xưa, nên đành chuyển sang đánh vu hồi.
“Mẹ nói vậy thì con còn thiếu hai bộ quần áo, cái mền cái chiếu… Mẹ nhìn xem phòng con, thứ đáng tiền nhất chắc chỉ có cái chén sứt, cái nồi thủng, cái ghế cụt mất một chân…”
Nhìn bộ dạng Kiều Uyển Tình còn muốn kể lể tiếp, mặt Dương Ái Liên đen như đít nồi.
“Con cũng biết trong nhà mình giờ tình hình thế nào mà! Bao nhiêu miệng ăn cơm, thật sự không có tiền dư mà mua sắm thêm. Con sắp làm lễ hỏi, có tiền thì tự lo liệu đi!” Dương Ái Liên càng nói càng chột dạ, nhưng vẫn cứng miệng.
“À… Vậy ra đồ đạc trong phòng tỷ con, đều là dùng tiền lễ hỏi mà mua.”
Dương Ái Liên: ……
“Chả trách đồ nhiều thế, coi bộ đính hôn nhiều lần rồi nhỉ? Nghe nói có tội trùng hôn chứ chưa nghe có tội ‘trùng đính hôn’ đâu!”
“Con đừng nói nhăng nói cuội! Con muốn mua gì thì lấy mười đồng thôi, còn lại đưa mẹ giữ cho, đến lúc kết hôn mẹ đưa lại.”
“Mẹ à, cái bánh vẽ mẹ vẽ to thế này thì có ngon mấy con cũng không cắn nổi, răng yếu rồi.” Kiều Uyển Tình thẳng thừng từ chối.
Đưa cho bà ta giữ chẳng khác gì bánh bao thịt ném cho chó, đi mà không có về!
“Không chịu thì sau này kết hôn đừng mong có của hồi môn gì hết!” Dương Ái Liên bắt đầu giở giọng đe dọa.
“Nghe như thể có thật ấy!” Có lúc, sự thật mới là lời làm tổn thương người nhất.
Dương Ái Liên ngẩn ra, sau đó muốn ngồi xuống khóc ăn vạ, nhưng lại bị Kiều Uyển Tình giữ tay lại: “Thôi đi, khỏi diễn!”
“Ta…”
“Mẹ đúng là áo ngực của heo mẹ, hết lớp này tới lớp khác, kịch bản cũ xì, con thuộc lòng rồi. Đừng có bày trò nữa, phiền!”
“Kiều Uyển Tình…”
“Suỵt! Nhỏ giọng chút. Nếu con là mẹ, giờ con đã qua phòng Điền Đại Sơn xem ông ta chuẩn bị cho con gái cái gì rồi! Dù gì hai người cũng sắp kết hôn, của hồi môn nhà họ Điền cũng là tài sản sau hôn nhân của hai người, mẹ có nửa phần quyền quyết định đó. Tiền ở đâu, lòng mẹ ở đó mà!”
Quả nhiên, vừa nghe xong, Dương Ái Liên liền bắt đầu tính toán trong bụng.
Chưa kịp đếm tới mười, bà ta đã rời đi.
Tiền lễ hỏi coi như giữ được, nhưng… cũng chỉ giới hạn trong đêm nay.
Vậy nên tối nay, tiền viện chắc chắn sẽ rất náo nhiệt đây!
Nửa đêm.
Trong lúc ngủ mơ, Kiều Uyển Tình nghe được tiếng sột soạt lạ lùng, liền bật dậy, cầm lấy con dao chẻ củi đặt dưới đất.
Nàng thấy có người đang dùng dao nhỏ cạy then cửa.
Ồ… Xem ra dao rừng ban ngày dọa người chỉ có hiệu lực được vài tiếng thôi nhỉ!
Nhưng nàng tuyệt đối không ngờ được, ngay giây tiếp theo, người lộ mặt ra lại là hắn!
“Uyển Tình, con còn chưa ngủ à?” Giọng nói quen thuộc, nhưng lần này lại khiến người ta buồn nôn.
Không sai, chính là Điền Đại Sơn.
“Điền thúc nửa đêm không ngủ được, cạy cửa phòng con là để xem con có ngủ hay không?” Kiều Uyển Tình vác thẳng con dao chẻ củi lên vai.
Đêm nay trăng sáng tròn vành vạnh, ánh trăng rọi vào từ cửa sổ khiến căn phòng sáng rõ, đến cả nét mặt đối phương cũng nhìn thấy mồn một.
“Điền thúc thấy con sắp kết hôn, muốn qua nói vài câu dặn dò thôi mà!” Vừa nói vừa rón rén lại gần.
“Ngươi bước thêm bước nữa, ta băm ngươi đấy.” Giọng nàng lạnh lẽo, ánh mắt sắc như dao. Tư thế kia khiến Điền Đại Sơn cũng thấy lạnh sống lưng.
“Con gái tới tuổi lấy chồng, cha dượng như ta cũng nên dạy con vài điều, cách làm vợ hiền chẳng hạn…” Miệng hắn vẫn không ngừng nói.
“Vào trọng điểm đi.” Kiều Uyển Tình chẳng tin nửa đêm mò vào đây chỉ để nói chuyện đạo lý.
“Trọng điểm chính là dạy con cách làm vợ người ta thế nào.” Điền Đại Sơn nói xong liền nhào tới.
Kiều Uyển Tình vung dao chém xuống, nhắm thẳng vào bả vai hắn, không chút do dự.
“A, a…”
Nhưng đúng lúc đó, tay phải nàng bị người giữ lại, cả người được ôm gọn vào lòng, còn Điền Đại Sơn thì ngã sóng soài như chó ăn cứt, ôm vai rên rỉ.
Ngẩng đầu lên, nàng thấy Tần Cảnh Minh.
“Ngoan, không sao rồi, ta đây.” Tần Cảnh Minh lòng còn chưa hết run. May mà đêm nay hắn mất ngủ, đi dạo quanh sau núi, nghe thấy động tĩnh mới kịp nhảy tường vào cứu nàng.
Nếu không có hắn… hậu quả không dám tưởng.
Nhìn cô gái nhỏ trong lòng, kiên cường mà quật cường, hắn đau lòng vô cùng.
Không biết có phải do Điền Đại Sơn rên quá to, hay Dương Ái Liên vốn chưa ngủ, mà bà ta cũng chạy vào.
“Con gái con đứa, không biết xấu hổ!” Dương Ái Liên trừng mắt quát Kiều Uyển Tình, không một chút thương xót, chỉ có oán hận tràn đầy.
Tần Cảnh Minh định nói gì đó, nhưng bị Kiều Uyển Tình kéo tay áo, khẽ lắc đầu - ra hiệu đừng nói gì.
Chỉ là… nghe nói nàng sống không tốt ở nhà họ Điền, nhưng không ngờ lại khổ đến mức này.
Một thân thể nhỏ bé, gánh quá nhiều thứ không nên gánh.
“Đúng, con không biết xấu hổ, cho nên - mời cút!” Không phải nàng không muốn giải thích, mà là giải thích cũng vô ích.
Kẻ giả vờ ngủ thì không thể gọi tỉnh được, người giả ngu vì yêu cũng thế!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)