Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Trần Tùng Hiền lái chiếc Bentley lướt dọc theo con đường lên sườn núi, nơi biệt thự ẩn mình trong lớp sương chiều. Có đánh chết cũng không ngờ, hôm nay lại bị một đứa trẻ mới ba tuổi hé lộ cho một bí mật kinh hoàng đến vậy.
Biểu ca của hắn – người luôn được gọi là Trình Vạn Đình – lại cưới người con gái được nhà họ Trần nuôi dạy từ nhỏ làm vợ, mà còn là dưới thân phận của chính hắn?
Người từ đại lục sang cảng thành, mang họ Trần, tên Tùng Hiền—cũng chính là hắn!
Mọi chuyện đột nhiên sáng tỏ. Giờ phút này, Trần Tùng Hiền mới hiểu vì sao biểu ca lại kiên quyết đưa hắn sang châu Phi năm ấy. Không chỉ là để độc chiếm vị hôn thê từ nhỏ, mà còn vì… hắn đã mạo danh thân phận của chính mình!
Khả Doanh, rõ ràng là đã bị hắn gạt gẫm!
Sau kinh hoàng là phẫn nộ!
Trần Tùng Hiền siết chặt tay lái, tiếng bánh xe nghiến trên mặt đường vang lên chói tai, cơn giận gào thét trong lòng:
– Trình Vạn Đình! Anh đúng là đồ khốn! Anh không còn là người nữa rồi!
Bentley lao vun vút như muốn xé toạc hoàng hôn, lao về phía biệt thự trên núi. Hắn không thể chần chừ thêm được nữa—phải mang Khả Doanh về, đưa cô rời khỏi nơi này!
…
Từ nhà cha nuôi mẹ nuôi trở về, chiếc Bentley của Lâm Khả Doanh dừng lại trước cổng số 5 của biệt thự. Ánh hoàng hôn rực rỡ quét ngang chân trời. Cô ngồi trong xe, lặng lẽ hồi tưởng lại suốt nửa năm qua—bắt đầu từ khoảnh khắc bản thân vô tình xuyên không đến nơi này, bước vào một cuộc hôn nhân theo hôn ước, sống cùng một người đàn ông xa lạ mà gắn bó bất ngờ.
Ban đầu, cô từng nghĩ chỉ cần không quan tâm thân phận của Trình Vạn Đình, mọi chuyện sẽ ổn. Nhưng thực tế đã chứng minh: thân phận ấy không phải có thể bỏ qua như thế.
Cô không có lựa chọn nào khác. Xuyên qua, tồn tại trong thân xác này, làm sao có thể tùy ý sống theo ý mình? Nhưng điều khiến cô giận hơn, là Trình Vạn Đình—anh ta không phải Trần Tùng Hiền. Anh ta là kẻ đã cố tình giả mạo thân phận biểu đệ.
Cô tự nhủ: dù sao cũng là làm theo hôn ước, thôi thì cũng là chồng vợ, cần gì phải quá để bụng. Nhưng lý trí không thắng nổi cảm xúc, trong lòng vẫn lặng lẽ thấy khó chịu.
Cô lái xe vào gara, đi vào biệt thự, chẳng ngờ lại thấy Trình Vạn Đình đang ngồi ở phòng khách, rõ ràng giờ này nên đang làm việc trong thư phòng.
Hơn nữa, anh ta lại còn đang xem phim truyền hình sướt mướt.
Cô liếc mắt nhìn:
– Tùng Hiền ca, anh cũng coi mấy phim này hả?
Trình Vạn Đình hơi nhíu mày, biểu cảm vẫn chẳng thay đổi gì khi nghe ba chữ “Tùng Hiền ca”:
Trên màn hình là tập phát lại của bộ phim từng gây sốt. Lúc đoàn bọn họ sang Nam Phi, Cảng Thành rộ lên vì bộ này. Khi ấy, anh đang đi châu Âu dự hội nghị vận tải quốc tế, còn cô thì cùng dì Hoa và A Mai bàn tán cốt truyện tới khuya.
Câu chuyện trong phim, nam phụ độc ác chia rẽ thanh mai trúc mã, cưỡng ép nữ chính cưới mình.
Không biết lúc đó, người đàn ông bên cạnh cô nghe những lời ấy, có từng dao động?
– Anh thấy nội dung phim này sao? – Cô cố ý hỏi, lòng mơ hồ mong chờ câu trả lời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)