Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Trình Vạn Đình nghe xong thì sững người, lập tức ngăn lại:
“Không cần thiết phải về.”
Anh vốn đã lười đặt chân về ngôi nhà cũ của Trình gia, giờ đến cả ba mình cũng chẳng buồn nhắc gì, căn bản không có ý định quay lại.
Lâm Khả Doanh nổi giận:
“Anh thì ung dung rồi, nhưng ngoài kia không biết thiên hạ bàn ra tán vào thế nào đâu! Gả vào Trình gia rồi mà không chịu về thăm hỏi trưởng bối, người ta sẽ nói em là đứa con dâu không biết điều đấy. Mấy lời đồn kiểu đó, nghe có tức không chứ.”
Lại nữa, vẫn là “Tùng Hiền ca”.
Trình Vạn Đình cảm thấy ngực như bị ai đè nén, nhẩm đếm lần thứ bốn mươi hai trong tuần này vợ anh gọi cái tên ấy. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, anh cũng chẳng có tư cách gì để ngăn cô gọi như thế:
“Ai dám nhiều chuyện?”
Lâm Khả Doanh chẳng thèm để tâm:
“Ngay cả mấy bác hàng xóm bên biệt thự ba anh cũng nói em không hiếu thuận rồi kia kìa. Thôi, em tự về cũng được. Nếu anh bận thì khỏi phải đi cùng.”
Trình Quan Kiệt trước mắt tối sầm, nhưng cũng không tiện đuổi thẳng con trai với con dâu mới vào cửa ra ngoài.
Không khí trong nhà bỗng như có lớp màn vô hình, cả nhà lập tức vào trạng thái đề phòng cao độ.
Trình Mẫn đã nhập học trở lại ở cảng đại, trong nhà chỉ còn Chu Khả Nhi là chưa hay chuyện. Trình Chí Hào dẫn vợ và con đi chơi, còn mình thì cố thủ ở phòng khách như đang chuẩn bị tiếp đón kẻ địch.
Lâm Khả Doanh lần này trở về có chuẩn bị, tay xách theo lễ vật, tặng quà bổ dưỡng cho trưởng bối, rượu vang đỏ và XO cho vợ chồng Trình Chí Hào, đồ chơi cho Văn Văn.
Tặng quà xong, cô cười tươi nói chuyện:
“Ba, dì Hồng, dì Liên, Chí Hào…”
Vừa gọi tên vài người, không khí trong phòng lập tức thay đổi. Mọi người trên sofa đồng loạt căng cứng người, sắc mặt nghiêm túc, chẳng ai còn vẻ thoải mái nhẹ nhàng như đang trò chuyện với người nhà.
Lâm Khả Doanh ngơ ngác: “……”
Đây không phải là sân huấn luyện binh lính mà?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)