Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Lâm Khả Doanh đặt bàn tay trắng nõn lên mu bàn tay anh, dùng sức đè xuống, như muốn ngăn lại hơi ấm vẫn còn đọng lại nơi lòng bàn tay đang nắm chặt mắt cá chân cô.
Da thịt mềm mại của cô ép sát vào những vết chai sần trong lòng bàn tay anh, giống như chìm sâu vào một nơi không có đường thoát.
Ngón tay giao nhau, cô ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ông trước mặt, ánh mắt anh tối thẫm, sâu như đáy nước, cất giấu một loại cảm xúc khó nắm bắt.
“Không được!” Cô cố giữ giọng bình tĩnh, mặc cho hơi nóng từ cổ chân lan ra khắp cơ thể. “Anh… anh lên lầu nghỉ sớm đi. Xích chân em mang rồi, thật sự rất thích. Giờ em muốn ngủ.”
Trình Vạn Đình xưa nay không phải người dây dưa. Anh im lặng nhìn cô thật lâu, rồi cuối cùng cũng buông tay.
“Trình thái thái, đêm nay em xức nước hoa gì vậy?” Giọng anh đều đều, không còn tiếp tục truy đuổi đề tài ban nãy.
Nhưng… nụ hôn mong đợi lại không rơi xuống.
Trình Vạn Đình chỉ khẽ hít sâu một hơi, rồi rời đi, ánh mắt trầm xuống, giọng khàn khàn: “Ừ, rất thơm.”
Đợi anh lên lầu tắm rửa nghỉ ngơi, Lâm Khả Doanh mới ngồi thẫn thờ trên ghế, ôm tạp chí Minh Báo trở về phòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
