Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Trước khi đấu giá chính thức bắt đầu, ban tổ chức đã thu thập và sắp xếp xong hợp đồng từ các thương nhân tham dự. Trong đó, khu vực thu hút nhiều sự chú ý nhất không nằm ngoài dự đoán – là khu mỏ “khắp nơi” mà Lâm Khả Doanh từng cố ý dùng để dẫn dụ đám phú thương Pháp-Anh.
Và bất ngờ thay, mức khởi điểm của khu mỏ ấy đã từ 100 vạn USD bị đẩy vọt lên tận 500 vạn.
Trên sân khấu, bản đồ toàn bộ khu mỏ được chiếu rõ trên màn hình lớn. Lâm Khả Doanh nhìn mà suýt cười thành tiếng – đúng là bốn mỏ rác cô từng “mơ hồ ám chỉ” với đám kia.
Xét về vị trí, khí hậu và địa chất, khu mỏ “khắp nơi” đúng là nhìn không đến nỗi tệ. Nhưng cô biết rất rõ – thực chất toàn là đá vụn, không một mảnh kim cương nào khả quan.
Ván cược đầu tiên bắt đầu với chính mảnh đất “rác” ấy. Khởi điểm: 500 vạn USD.
Không khí hội trường thoáng trầm xuống. Ai cũng dè chừng – vì tất cả đều là mua mù, chỉ có người biết trước nội tình mới dám mạnh tay.
Charles và Leo trao đổi ánh mắt, đang do dự có nên ra tay hay không thì một giọng nói trầm thấp, dứt khoát vang lên giữa lễ đường:
“Mười triệu.”
Chẳng qua, vẻ mặt Trình Vạn Đình lại ung dung như thể chỉ vừa bỏ ra một tờ một trăm. Lạnh lùng, tự tin, và có chút kiêu ngạo.
Mấy thương nhân khác vốn còn đang quan sát, nay lập tức nghi ngờ – chẳng lẽ người đàn ông này nắm giữ nội tình gì đó?
Charles nhíu mày. Để người Pháp chen lên thì thôi, giờ ngay cả thương nhân phương Đông cũng muốn tranh?
Anh ta khẽ gật đầu với Lâm Khả Doanh, sau đó hạ quyết tâm – phải cho cô gái ấy thấy, người đàn ông ngồi cạnh cô chẳng là gì cả!
“Mười lăm triệu.”
Giọng Charles vang lên, khiến không khí trong phòng lập tức căng hơn một nhịp.
Một doanh nhân Mỹ ngồi bên cười hề hề đệm thêm:
“Charles tiên sinh đúng là hào phóng. Leo, anh không định tham gia sao?”
Leo vốn đang nghi hoặc, giờ thấy cả hai cùng ra tay thì cũng không thể tụt lại phía sau:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



