Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Từ khi có ký ức đến giờ, Trình Vạn Đình vẫn luôn là người một mình đi vào giấc ngủ. Nhưng hiện tại, trên chiếc giường quen thuộc ấy, bên cạnh anh lại có một người con gái. Ánh trăng từ ô cửa sổ nhỏ nghiêng nghiêng rọi xuống, nhẹ nhàng như một lớp sương bạc, phủ lên dáng hình mềm mại bên cạnh.
Tiếng thở khẽ khàng, thoang thoảng hương thơm quyện trong không khí, như hai cánh lông chim chạm khẽ vào từng dây thần kinh, kích thích mọi giác quan của người đàn ông đang nằm cạnh.
Trình Vạn Đình vươn tay, nhẹ nhàng xoa bờ vai tròn trịa của cô, rồi hơi dùng lực lật người lại. Người con gái đang ngủ khẽ “ừ” một tiếng theo phản xạ, vô thức đổi tư thế, mặt quay về phía anh, tiếp tục chìm sâu vào giấc mộng ngọt ngào.
Lâm Khả Doanh lúc ngủ ngoan ngoãn lặng yên, không còn chút nào vẻ chói sáng thường ngày, ngược lại lại hiện lên nét đẹp dịu dàng thanh tú. Hai mắt khép hờ, hàng mi dài như cây chổi nhỏ phủ bóng mờ lên bầu mắt. Môi đỏ khẽ hé, mơ màng như đang nói mớ điều gì đó.
Trình Vạn Đình lặng lẽ ngắm cô rất lâu, rồi cúi người lại gần, giữ khoảng cách chỉ hai nắm tay. Môi anh dừng nơi môi cô, khẽ khàng hôn xuống, cướp lấy tiếng mơ mộng chưa nói thành lời.
—
Một đêm an giấc.
Lâm Khả Doanh lập tức nín thở, định lặng lẽ rút tay về thì phía trên đỉnh đầu vang lên một giọng trầm thấp:
“Trình phu nhân, chào buổi sáng.”
Cô mở bừng mắt, ngước lên thì vừa vặn đối diện với đôi mắt sâu thẳm như mực của người đàn ông trước mặt.
Trình Vạn Đình nhướng mày, giơ hai tay lên đầy vẻ vô tội:
“Tối qua Trình phu nhân ngủ rồi tự động rúc vào lòng anh. Anh đã định giữ lời hứa mà nằm im một chỗ, nhưng mà… Trình phu nhân cứ dán vào, anh thật sự không thể nào tránh được.”
Mặt Lâm Khả Doanh lập tức đỏ bừng, cô vội thu tay lại, ngượng đến mức chỉ còn biết lắp bắp:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)