Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
———
Lâm Khả Doanh cuối cùng cũng đồng ý lời cầu hôn của vị hôn phu.
Dù gì cũng có hôn ước ràng buộc, mọi thứ hợp tình hợp lý. Tuy rằng… cô biết rõ mình là hàng “giả”, nhưng đối phương lại là người thừa kế tài sản hàng chục tỷ, đã chủ động từ chối ký hiệp định tiền hôn nhân, thậm chí cả nhà chồng cũng không cần lên tiếng, hai người sau khi cưới vẫn tiếp tục sống trong biệt thự lưng chừng núi — mọi thứ đều do cô tự quyết.
Gặp phải điều kiện như vậy, ai mà chẳng động lòng?
Sau khi quyết định kết hôn, việc kế tiếp là chọn ngày đăng ký và định ngày tổ chức hôn lễ.
Trình Vạn Đình vốn định tiện tay chọn một ngày đẹp trong lịch, càng sớm càng tốt. Nhưng Dương Minh Huy lại khẽ giọng nhắc một câu:
“Đại thiếu gia, chuyện đại sự cả đời này dù sao cũng không thể làm qua loa. Hay là… mời đại sư xem ngày một chút?”
Không phải anh ta mê tín, nhưng thật sự là… đại thiếu gia không sáng suốt lắm trong mấy chuyện này. Nếu có thể nhờ cao nhân tính mệnh, chọn một ngày cát tường, biết đâu lại tránh được xui xẻo.
Mắt trái giật, mí mắt phải nhảy, Dương Minh Huy thật sự thấy lo. Hôn sự này nếu không chính danh, về sau xảy ra chuyện thì ai gánh nổi?
———
Nghe nói người nắm quyền Hoàn Vũ tập đoàn từ trước đến nay không gần nữ sắc, lại càng không tin vào thần Phật hay thuật số. Thế nên khi biết mình được mời đến đây để xem ngày cưới cho vị hôn thê của Trình đại thiếu, Bàng đại sư thật sự ngạc nhiên không thôi.
Lâm Khả Doanh và Trình Vạn Đình mỗi người viết ra sinh thần bát tự.
Chỉ là — cô viết chính là sinh thần của “nguyên chủ” — tức thân thể này, chứ không phải bản thân xuyên không của cô.
Cô không khỏi hoang mang: bát tự kia thật sự hợp với ai? Người kết hôn rốt cuộc là cô, hay là “người kia”?
Mà bên kia, Trình Vạn Đình cũng không viết bát tự của bản thân mình. Anh sớm đã điều tra kỹ càng, thứ anh đưa ra là sinh thần bát tự của Trần Tùng Hiền — biểu đệ của chính anh.
Không thể để bại lộ trước mặt Lâm Khả Doanh, anh chỉ có thể giả bộ… nhỏ hơn ba tuổi.
Hai tờ bát tự được đưa tới trước mặt Bàng đại sư, ông vừa nhìn, lập tức cau mày.
Không hợp. Không phải là “hợp” mà là tương khắc!
Nhưng mà… người muốn kết hôn là Trình đại thiếu.
Ông dám nói thật sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)