Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Tuần mới bắt đầu, Lâm Khả Doanh cũng chính thức bước vào tuần thứ hai của kiếp sống thư ký.
Trưa hôm đó, cô theo Trình Vạn Đình đến Viễn Đông giao dịch sở. Cuộc gặp giữa anh và chủ tịch nơi này diễn ra trong văn phòng, phần lớn nội dung đều xoay quanh tình hình phức tạp hiện tại của thị trường chứng khoán — các công ty niêm yết ngày càng hỗn tạp, biến động lớn, lòng người bất ổn. Anh lại còn nắm giữ lượng cổ phần lớn nhất tại Hương Giang — cổ phiếu số một của Cảng Thành, càng khiến người trong giới chú ý.
Hai nơi giao dịch vàng bạc khác cùng Cửu Long dường như cũng ngấm ngầm có ý chia tách, bốn sở độc lập báo giá, thị trường phân mảnh, mà sự loạn này từng góp phần dẫn tới cú sụp đổ lớn vài năm trước.
Trình Vạn Đình không biểu lộ quá nhiều thái độ, chỉ mỉm cười nhẹ:
“Không chỉ thị trường chứng khoán, ngay cả đất đấu giá của chính phủ cũng vậy. Hoàn Vũ chúng tôi ra giá cao, nhưng so với vài người nào đó còn coi là nhẹ nhàng.”
Tại thời điểm anh cùng chủ tịch trao đổi phía trong, Lâm Khả Doanh ngồi ngoài đại sảnh, tranh thủ tính toán khoản đầu tư chứng khoán suốt thời gian qua — tổng cộng lời được… ba mươi vạn!
Cô cố tình chọn dạng căn hộ trung bình và nhỏ. Cư dân Cảng Thành chủ yếu thuê nhà loại này, chứ loại một trăm mét trở lên lại không dễ cho thuê. Hơn nữa, khu Loan Tử tuy tạm thời còn mờ nhạt, nhưng cô biết rõ — vài năm nữa sẽ được quy hoạch lại, phát triển mạnh mẽ, đến lúc đó giá nhà sẽ tăng theo cấp số nhân.
Khu Loan Tử sau này chính là một trong những khu phố phồn hoa đắt đỏ nhất Cảng Thành. Một căn nhà bây giờ chỉ tầm ba mươi vạn, tương lai sẽ vượt cả chục triệu. Nếu nói đâu là vụ đầu tư lời nhất… thì chính là đây.
Chị Hà cũng là nhờ lời khuyên của cô mà chọn mua nhà ở khu này.
Sau khi ký xong toàn bộ hợp đồng, mọi thủ tục thế chấp, quản lý cho thuê đều được giao cho bên chuyên nghiệp xử lý.
Rời khỏi trụ sở Hoành Cơ, Lâm Khả Doanh đi dạo dọc theo một con phố cũ. Bên tai là tiếng pháo cưới lách tách, hai bên là những cửa hàng chuyên bán đồ cưới hỏi, khăn đỏ, đèn lồng, hỉ sự giăng đầy khắp nơi, không khí ngập tràn sắc xuân.
Cô ngẩng đầu nhìn tấm biển gắn trên cột đường — phố Lợi Đông.
Tên này khiến cô thấy quen lạ lẫn lộn, mãi đến khi liên tưởng tới một địa danh từng nghe trong một bài nhạc Quảng Đông, cuối cùng chợt lóe lên trong trí nhớ — phố Hỉ Thiếp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)