Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Chiều hôm đó, Trần Tùng Hiền ôm ống quần biểu ca mà van xin cả buổi, vừa khóc vừa sụt sịt như muốn rơi máu.
Hắn biết rõ, một khi biểu ca đã quyết tâm đẩy mình ra ngoài rèn luyện thì cha và bác cả cũng sẽ không ngăn cản. Thậm chí, mẹ hắn còn mong hắn sớm có tiền đồ, có thể tự đứng vững.
Nhưng mà… đi lần này, lại tới mấy cái nơi đó, chẳng thà cho hắn chết còn hơn!
Chỉ tiếc, biểu ca lại quá tuyệt tình. Không buồn nói thêm một câu, liền gọi hai anh bảo vệ tới lôi hắn ra ngoài.
Trần Tùng Hiền bị ném ra tới cửa tòa nhà Hoàn Vũ, lúc được Dương Minh Huy đưa xuống xe, vẫn ngơ ngác không hiểu gì:
“Dương ca, anh nói coi, rốt cuộc em đã đắc tội với biểu ca ở chỗ nào? Ảnh suốt ngày chỉ muốn tống em đi là sao hả?!”
Dương Minh Huy lưỡng lự, lời tới miệng lại nuốt vào, ánh mắt lóe lên mấy lượt, cuối cùng chỉ buông tiếng thở dài:
“Trần thiếu gia, không ổn thì thôi, xuất gia đi, đừng mơ mộng chuyện trai gái nữa…”
Trần Tùng Hiền: “…”
…
Tưởng Lệ Hân là con gái phòng ba của một gia đình buôn thuốc lá bên Cảng Thành, địa vị không tính là cao, hai mẹ con sớm đã quyết tâm leo cao, muốn bám lấy đại thiếu gia nhà họ Trình.
Từ lúc vừa vào làm ở Hoàn Vũ, Tưởng Lệ Hân đã tìm đủ mọi cách để tiếp cận Trình Vạn Đình. Nhưng thân là một nhân viên quèn, lấy gì để gặp người ta?
Chứ đừng nói tới chuyện tiếp xúc, cô ta thậm chí còn chưa từng được gặp mặt đại thiếu dù chỉ một lần từ xa.
Mãi đến hôm qua, nhận được cuộc gọi từ Trần Tùng Hiền hỏi thăm tình hình của Trình tổng, cô ta mới nhân cơ hội sắp đặt một phen.
Lợi dụng giờ nghỉ trưa, khi phần lớn nhân viên đều ra ngoài ăn uống, Tưởng Lệ Hân từ tầng sáu nơi văn phòng của mình lén lên tầng 32 — khu quản lý cấp cao của công ty. Vừa hay gặp thư ký Dương từ văn phòng tổng giám đốc đi ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)