Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Sau khi tách ra khỏi cha mẹ nuôi, Lâm Khả Doanh được tài xế đưa về biệt thự mới ở khu Nhị Kỳ lưng chừng núi.
Suốt hai tiếng đồng hồ phải giữ thần sắc tươi tỉnh giữa buổi tiệc tối, cô đã mệt đến mức không muốn động đậy thêm phút nào.
Những nhân vật thương giới đến dự ai nấy đều như cáo già, lời ra tiếng vào đều nhắm vào chuyện cô và Trình Vạn Đình có thật sự ly hôn hay không. Cứ như thể không ai để cô yên được một giây.
“Thái thái, nước tắm đã chuẩn bị xong rồi ạ.”
A Mai vừa giúp xoa bóp vai cho cô, vừa đi kiểm tra nhiệt độ nước trong bồn, nhỏ vài giọt tinh dầu giúp thư giãn, cuối cùng còn không quên rải lên mấy cánh hoa hồng.
Lâm Khả Doanh nhẹ gật đầu, dặn A Mai nghỉ ngơi trước, còn mình thì ngâm bồn một lát rồi sẽ đi ngủ.
Nước ấm dần xoa dịu gân cốt lẫn đầu óc mỏi mệt. Trong làn hương dịu thoảng, cuối cùng cả cơ thể cũng được thả lỏng.
Hai mươi phút sau, cô choàng áo tắm dài, chân trần dẫm nước từng bước đi ra khỏi phòng tắm. Nhưng vừa bước vào phòng ngủ, ánh mắt liền sững lại.
Ngồi ngay bên giường, một người đàn ông lặng lẽ nhìn cô.
“Anh… sao anh lại ở đây?!”
Đã hơn một tuần chưa gặp, không ngờ Trình Vạn Đình lại đột ngột xuất hiện giữa đêm khuya trong phòng cô!
Anh đứng dậy, tiến về phía trước. Ánh mắt chăm chú dừng trên gương mặt vừa tắm xong trắng mịn ánh nước của cô, chiếc áo tắm dài chỉ hờ hững che đi phần cổ và đôi chân trắng ngần, mảnh khảnh.
“Yên tâm, anh cẩn thận lắm rồi, sẽ không bị phát hiện đâu.”
Lâm Khả Doanh: “…”
Nghe thế nào cũng thấy giọng điệu có chút… ấm ức.
Trình Vạn Đình trước giờ vốn đường hoàng chính chính, nay lại phải lén lút như kẻ vụng trộm. Cô nửa tin nửa ngờ, vẫn lo lắng đẩy đẩy anh:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
