Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Trình Vạn Đình nghe vậy, ánh mắt thoáng trầm xuống, giọng điềm nhiên:
“Bọn họ muốn mượn thế của cục trưởng Lý.”
Lâm Khả Doanh nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt tinh nghịch:
“Thế hai bên cùng ra sức, ai thắng?”
Anh cong môi cười khẽ:
“Chỉ có bọn họ ra sức thôi. Cục trưởng Lý là người trầm ổn, lại rất kiên định với nguyên tắc. E là họ càng cố gắng thì càng phản tác dụng.”
Anh tính đến nước cờ này không sai.
Trình Vạn Đình luôn giữ khoảng cách vừa phải với cục trưởng Lý, chủ yếu gặp mặt chơi cờ, bàn luận về tình hình Cảng Thành. Chưa từng lộ rõ ý định muốn kéo ông về phe mình.
Ngược lại, mục đích của Lưu Chí Cao và William lại quá rõ ràng. Dù là vung tiền hay hứa hẹn lợi lộc, đều mang theo cảm giác thúc ép và toan tính. Chính vì thế mà khiến cục trưởng Lý sinh phản cảm.
Sau cùng, cục trưởng Lý thẳng thừng từ chối tiếp đón, thậm chí còn để người ngăn họ ngay từ ngoài cửa. Lưu Chí Cao tức đến tím mặt, về đến nhà vẫn không ngừng mắng chửi ông Lý Trường Phong không biết điều.
Vợ gã vội vàng an ủi:
“Chí Cao, vợ chồng nhà họ Lý xưa giờ vốn không thích giao du, mình cũng đừng vì vậy mà bực bội. Với lại, anh đã bắt tay với William rồi, còn sợ gì nữa? Dù Trình Vạn Đình có bản lĩnh đến đâu, cũng đâu đỡ nổi cả hai bên mình liên thủ.”
Lưu Chí Cao đúng là đang rất tự tin. Gã đã sớm chuẩn bị kết minh cùng anh thương lần này đánh một trận dứt điểm, nghiền ép Trình Vạn Đình để nuốt trọn Hoàn Vũ.
Gã lẩm bẩm một cách cay độc:
“Muốn liên thủ với anh thương, tôi cũng bỏ không ít lợi ích ra ngoài rồi. Nếu không xé lấy một miếng thịt từ Hoàn Vũ, thì sao đủ bù lại những gì đã mất?”
Gã tin chắc, lần này sẽ là nước cờ quyết định để loại bỏ đối thủ mạnh nhất.
⸻
Anh thương không chỉ tham vọng mà còn ngông cuồng, hoàn toàn không coi giới thương nhân Hồng Kông ra gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
