Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Lương Chính Hiên nhìn cô gái nhỏ trước mặt tranh trả tiền món bò nạm, ánh mắt lại dừng lại trên mấy hộp quà xinh xắn, cuối cùng vẫn không đưa tay nhận lấy.
“Lương sir.” Trình Mẫn hơi do dự, ánh mắt đảo quanh đánh giá xung quanh rồi mới hạ giọng hỏi nhỏ, “Chẳng lẽ mang vài hộp bánh ngọt tới cũng bị tính là hối lộ cảnh sát sao?”
Khóe môi Lương Chính Hiên cong lên, vẻ nghiêm nghị trong phút chốc tan biến. Cô gái nhỏ này đúng là biết cách suy nghĩ.
“Được rồi, mấy thứ này cứ để các anh em trong đội tôi nhận.” Anh xách túi hàng đứng dậy, bước về phía quầy thịt bò nạm, nói mấy câu với ông chủ rồi móc tiền lẻ trong túi quần ra trả. Trước khi đi còn tiện tay cầm theo phiếu hồng sam vừa được thối lại.
Vừa ra khỏi quán, tờ phiếu hồng sam đã trở về trước mặt Trình Mẫn. Lương Chính Hiên khẽ cười: “Bữa bò nạm này không thể để cô mời.”
——
Lúc Trình Mẫn còn đang ăn bò nạm, thì Lâm Khả Doanh lại ở tầng thượng nhà hàng trên không của cao ốc Hỉ Thiên, tổ chức buổi kỷ niệm ngày cưới cho cha nuôi mẹ nuôi.
Cô từng nghe họ nhắc qua ngày cưới từ trước, vì vậy lần này nhân dịp tròn 40 năm, nhất định phải làm gì đó để chúc mừng.
Lần đầu tiên tham gia kiểu tổ chức này, Quách Xương Đạt và Triệu Phượng Chân có phần ngượng ngập. Nhưng khi nhìn thấy bàn tiệc lung linh ánh nến, nét mặt họ lại hiện rõ sự háo hức không giấu được.
Lâm Khả Doanh sắp xếp cho hai người vào chỗ ngồi, còn chuẩn bị vài lời chúc lành nhẹ nhàng, rồi mới định rời đi.
Triệu Phượng Chân giữ con gái nuôi lại: “Khả Doanh, ngồi ăn cùng đi con.”
“Thôi sao được mẹ, con mà ngồi là thành bóng đèn mất.” Cô cười, “Mẹ à, hai người cứ tận hưởng thế giới riêng đi, con tự giác lắm.”
Câu trêu nhẹ làm hai người gần 60 tuổi trên mặt hơi đỏ, chỉ biết cười cười rồi than cô: “Con bé lanh thật.”
Ba người trò chuyện một lúc, trong lúc nhân viên phục vụ mang món lên, Quách Xương Đạt chợt hỏi: “Gần đây Hoàn Vũ hình như không ổn lắm, bên chỗ con có bị ảnh hưởng gì không?”
Lâm Khả Doanh cũng từng nghe phong thanh, dường như Lưu Chí Cao đang liên kết với vài đại thương gia Hồng Kông, cùng nhau đối đầu Hoàn Vũ—một thế lực cạnh tranh lớn nhất.
Nhưng Trình Vạn Đình xưa nay vốn tự tin và kín đáo, chưa từng hé lộ nửa lời trước mặt cô.
“Không có đâu ạ, anh ấy chưa từng nói gì.”
“Không ảnh hưởng là tốt. Chỉ là…” Quách Xương Đạt không khỏi lo lắng. Thương trường sóng gió khôn lường, hôm nay là đại phú hào, mai đã có thể trắng tay.
May mắn là con gái nuôi còn có của riêng, lại có ông chống lưng.
“Con cũng nên nhắc chồng mình cẩn thận một chút. cha thấy, Lưu Chí Cao lần này thật sự không đơn giản.”
“Con biết rồi, cảm ơn cha mẹ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
