Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
———
Cái gì gọi là “người của cô”? Nghe sao mà ám muội quá chừng!
Câu nói ấy khiến Lâm Khả Doanh giật bắn, gương mặt nóng bừng lên như vừa bị phơi dưới nắng hạ.
Cô nào có “ngầm quy tắc” với thư ký bao giờ? Trời đất chứng giám, đây rõ ràng là một sự hiểu lầm tày trời! Cô cũng đâu phải kiểu lãnh đạo bụng dạ khó lường, mưu mô thủ đoạn.
Vậy mà nam nhân bên cạnh cứ ra vẻ mập mờ, còn bưng cả ly rượu lên uống cạn sạch như có thâm tình gì ghê gớm lắm.
Bất giác, cô quay đầu trừng anh một cái thật sắc, muốn mở miệng thanh minh thì lại thấy Triệu Mỹ Châu bên đối diện đã đứng dậy, chuẩn bị rời đi. Trước khi đi còn không quên truyền thụ một bài học đầy “kinh nghiệm từng trải”.
Triệu Mỹ Châu đi đến bên cô, cúi người sát tai thì thầm:
“Lâm tổng à, từ kinh nghiệm bản thân mà nói, đàn ông ấy mà, chơi thì chơi thôi, đừng động lòng thật. Kết hôn rồi ly hôn rất phiền, nhỡ đâu lại bị bảo vệ hay thư ký nhào lên thượng vị, lúc đó quay ngược lại cắn ngươi một cú thì tức mà không đáng. Đàn ông thì dùng tiền chơi một vòng là được rồi, đừng dính líu gì cả.”
Lâm Khả Doanh: “……”
Cô im lặng. Trong đầu chỉ vang lên một câu:
Tỷ ơi, tư tưởng của tỷ đã vượt chuẩn mười mấy năm ánh sáng rồi đó!
Triệu Mỹ Châu tiêu sái rời đi, để lại bóng lưng thướt tha yêu kiều, còn tiện tay vẫy nhẹ chào tạm biệt. Câu nói sau cùng của cô ta, như thể trôi trong gió nhưng vẫn lọt rõ vào tai cô:
Cô chậm rãi quay đầu nhìn — chỉ thấy Trình Vạn Đình vẫn như không có gì xảy ra, thản nhiên rót thêm rượu cocktail vào chiếc ly vừa uống cạn.
Dưới ánh đèn sắc màu của quán bar, chất rượu màu lam trong ly pha lê sóng sánh, toả ra mùi thơm nhè nhẹ, mời gọi.
Ngón tay thon dài của anh nhẹ nhàng cầm lấy ly, đưa về phía cô, giọng trầm tĩnh vang lên, đáy mắt phản chiếu ánh đèn ngũ sắc lấp lánh:
“Lâm tổng công việc sau giờ làm bận rộn quá nhỉ. Bây giờ tôi phải báo cáo thành tích của cửa hàng nước đường cho em à?”
Lâm Khả Doanh sặc nhẹ: “Khụ… không cần, về sau tôi tự xem.”
Nghĩ tới chuyện mình cố ý đẩy phần thu sổ cho anh để có cớ đi quán bar xả stress, Lâm Khả Doanh hơi chột dạ. Cô đón lấy ly rượu, nhấp một ngụm — vị ngọt dịu len vào cổ họng, khiến cô có chút mơ hồ.
Mãi tới lúc ấy, cô mới bừng tỉnh. Mình là bà chủ, anh chỉ là thư ký thôi mà!
“Trình bí thư, phiền anh chú ý lời nói. Anh chỉ là thư ký thôi, nghĩ gì mà hỏi han hành tung của lão bản vậy?”
Mưa dầm thấm đất hơn nửa năm bên cạnh anh, Lâm Khả Doanh đã học được vài phần khí thế lạnh nhạt, giờ đây khi nghiêm mặt cũng không hề yếu thế.
Nam nhân chỉ khẽ nhướng mày, không phản bác, chỉ nói nhẹ:
“Lâm tổng nói đúng. Là thư ký thì nên theo sát lão bản, là tôi đường đột.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)