Bà cụ tính tình có hơi độc mồm độc miệng, nói năng thẳng thắn chẳng kiêng nể ai, nhưng trong thâm tâm lại là người có tấm lòng thiện lương.
Biết bà con trong làng nghèo khó, không có tiền để đi xem bệnh, bà chưa bao giờ mở miệng đòi công xá. Thứ bà nhận về chỉ là chút đồ quê mùa mạc, coi như bổ sung cho sinh hoạt hằng ngày.
Có người trả công bằng mấy quả trứng gà, bà cũng chẳng nỡ ăn, lúc nào cũng cẩn thận để dành lại cho Giang Niệm Tư, coi như chút bồi dưỡng cho đứa cháu gái mà bà thương nhất.
Y thuật của bà lão không phải cao siêu gì, chỉ đủ để chữa mấy chứng cảm mạo, đau đầu, sốt nhẹ. Nhưng trong mắt người dân quê, bà vẫn là chỗ dựa đáng tin cậy, là “thầy thuốc” duy nhất mà họ có thể tìm đến.
Cuộn tròn trong chăn, Giang Niệm Tư khẽ khịt khịt mũi. Trong lòng cô chợt dâng lên một ý nghĩ: bà nội tin tưởng cô vô điều kiện, từ nhỏ đến lớn vẫn luôn cho rằng cô là đứa thông minh nhất, giỏi giang nhất.
Như vậy, nếu cô khéo léo thể hiện một chút y thuật, chắc hẳn sẽ không khiến ai sinh nghi, ngược lại còn có thể thuận lợi bắt đầu con đường kiếm tiền.
Khi Giang Niệm Tư còn đang chìm trong dòng suy nghĩ ấy, bà cụ đã dắt theo Giang Đậu Đậu từ ngoài bước vào.
Trong tay hai người cẩn thận nâng một cái chén sứ nhỏ, bên trong dường như còn bốc lên hơi nóng mờ mịt, mùi thuốc thoang thoảng lan ra, mang theo vị đắng đặc trưng.
“Đến đây, bé cưng Niệm, ăn trứng gà.”
“Dạ, con tới liền.”
Bà cụ thương mình nhưng Giang Niệm Tư cũng không thích ăn mảnh.
Nói là trứng tráng nhưng cũng chẳng dùng dầu, đây đã là đồ ăn tốt nhất trong nhà rồi.
Giang Niệm Tư chia một quả cho bà lão, bà cụ cứ sống chết không chịu, cuối cùng Giang Niệm Tư lấy lý do đã ăn cơm ở nhà rồi, ăn nữa sẽ bị nôn mới có thể chia cho bà cụ được.
Trên bàn cơm, Giang Đậu Đậu ăn trứng gà từng miếng nhỏ, bởi vì quá ngon nên tiếc, không dám ăn nhanh.
Nhưng mà nhóc con lại đưa lòng đỏ trứng cho Giang Niệm Tư.
“Chị, chị thích ăn lòng đỏ trứng, cho chị nè.” – đôi mắt đen láy của cậu bé mở to, sự tiếc nuối trong mắt rõ mồn một nhưng vẫn nghĩ đến người chị là cô.
Lúc nào Giang Niệm Tư cũng bị người nhà này làm cho cảm động.
Thời tiết bắt đầu lạnh, trên người cậu bé lại vẫn mặc quần áo mỏng manh vá đụn vá chằng.
Đôi tay nhỏ của nhóc lạnh băng.
Giang Niệm Tư hạ quyết tâm phải giải quyết tình trạng này.
“Bà, con nhớ bà có quen biết với thầy thuốc trung y ở trấn trên phải không ạ?”
Bà cụ quả thật có quen biết với một thầy thuốc trung y ở trấn trên, ban đầu người đó là người cùng thôn của bà, đương nhiên là y thuật trung y của người ta với y thuật của bà cũng do cùng một thầy dạy, coi như là sư huynh muội.
Nhưng y thuật của người ta tốt hơn bà nhiều.
Nghe cháu gái hỏi, lão thái thái nói: “Sao thế, cục cưng Niệm cuối cùng cũng nghĩ thông, muốn theo học y thuật với ông Trương của cháu rồi sao?”
Cháu gái đi theo bà chỉ học được mấy cái lặt vặt, bà cụ hy vọng cháu gái được phát triển tốt, trước kia vẫn luôn khuyên cháu gái đi theo học chỗ lão Trương.
Chẳng qua lúc ấy cháu gái không quá nhiệt tình, bởi vì phải đi đường xa.
Không ngờ cô lại đột nhiên nhắc tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
