Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80: Đại Lão Xuyên Thành Mỹ Nhân Yếu Ớt Trong Gia Đình Cực Phẩm Chương 6

Cài Đặt

Chương 6

Người kia lúc này mới chậm rãi dời ánh mắt, nhìn thẳng sang Giang Bằng Vũ. Đôi mắt đào hoa sâu thẳm khẽ cong lên, nơi khóe mắt còn có một nốt ruồi lệ cực kỳ quyến rũ, khiến gương mặt vốn đã tuấn mỹ lại càng thêm vài phần yêu nghiệt.

Thế nhưng, bởi vì khí chất lạnh lùng tỏa ra từ toàn thân, nên nét quyến rũ ấy gần như bị che lấp hoàn toàn, thay vào đó là sự sắc bén, hăng hái, toát ra từ giữa đôi mày.

Giang Bằng Vũ nhìn gương mặt ấy, trong lòng vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười, cuối cùng không nhịn được mà bật cười thành tiếng: “Đúng là… gương mặt này của cậu, chẳng trách những người không quen đều nghĩ cậu chỉ là thằng chỉ được cái mặt.”

Thật sự, trên đời hiếm có người đàn ông nào lại đẹp đến mức này. May mà bình thường Thẩm Trình luôn giữ bộ mặt lạnh tanh, nếu không e rằng chỉ cần một nụ cười thôi cũng đủ khiến người khác mất cảnh giác.

Thẩm Trình nghe vậy thì khẽ “hừ” một tiếng, động tác dứt khoát đặt khẩu súng trường sang bên cạnh, rồi ngả người ra sau ghế. Đôi mắt đào hoa vốn lạnh lùng nay lại ánh lên ý cười khó kìm nén, khóe môi cong cong, giọng nói mang theo chút trêu chọc: “Nhưng mà, anh lại thua một thằng chỉ được cái mặt. Cảm giác thế nào?”

“Đậu má, cậu đó.”

Giang Bằng Vũ nhìn bộ dạng kiêu ngạo, đắc ý của đối phương mà tức đến ngứa răng, trong lòng chỉ hận không thể vung nắm đấm cho hả giận.

Đúng lúc ấy, chuông điện thoại đặt trên bàn làm việc vang lên, âm thanh chói tai phá vỡ bầu không khí căng thẳng. Giang Bằng Vũ lập tức vươn tay chộp lấy ống nghe, động tác dứt khoát, như thể muốn mượn cơ hội này để dập tắt cơn bực bội trong lòng.

Ở một nơi khác, Giang Niệm Tư lẳng lặng đứng bên cạnh, kiên nhẫn chờ Đinh Hồng Mai gọi điện cho người mà bà gọi là “anh họ”.

Trong đầu cô bất giác hiện lên ký ức về nội dung trong cuốn sách kia: nhân vật Giang Niệm Tư vốn có một người anh họ, hơn nữa còn là một nhân vật không hề tầm thường. Người đó rất giỏi, từng bước từng bước lăn lộn trong quân đội, cuối cùng đã ngồi vững ở vị trí cấp trung đoàn, khiến người trong thôn nghe đến tên cũng phải nể vài phần.

Khi đầu dây bên kia vang lên giọng nói trầm ổn của cháu trai, gương mặt Đinh Hồng Mai lập tức rạng rỡ. Bà cười tít mắt, nụ cười vừa tự hào vừa vui mừng, như thể chỉ cần nghe thấy giọng nói ấy thôi cũng đủ khiến bà quên hết những chuyện không vui vừa rồi.

Hai người tán gẫu về việc nhà một lúc Đinh Hồng Mai mới nói: “Bằng Vũ à, bao giờ cháu về nhà đấy? Cháu xem, ba năm rồi chưa về nhà.”

Nhắc tới chuyện về nhà là Giang Bằng Vũ thấy nhức nhức cái đầu.

Thấy Giang Bằng Vũ khẩn trương, Thẩm Trình cười thầm một tiếng rồi mới từ từ nghe điện.

“A lô, thím ạ, là cháu đây.”

Nghe thấy giọng Thẩm Trình, Đinh Hồng Mai có chút nghi hoặc: “Tiểu Trình à, sao lại là cháu, Bành Vũ đâu?”

Thẩm Trình liếc Giang Bằng Vũ một cái, cười như không cười mà nói: “À dạ, trong đoàn có việc đột xuất nên cậu ấy đi rồi ạ.”

Đinh Hồng Mai sao còn không biết cháu trai đang trốn tránh chuyện lập gia đình.

Bà bất lực thở dài: “Thôi được rồi, cháu nói với thằng bé, bảo nó có rảnh thì nhớ về nhà một chuyến, không thì đừng bao giờ về nữa.”

Uy hiếp trắng trợn.

Thẩm Trình cố gắng nhịn cười: “Vâng, cháu sẽ chuyển lời cho cậu ấy.”

Cước phí đắt đỏ nên Đinh Hồng Mai nói ngắn gọn: “Với cả, cháu nói với Bằng Vũ đừng gửi tiền về nhà nữa, nhà không thiếu.”

Nói xong, Đinh Hồng Mai tắt điện thoại.

Giang Bằng Vũ thò lại gần hỏi Thẩm Trình: “Thím tôi nói gì với cậu đấy?”

Thẩm Trình đưa tay ra, bất lực nhún vai: “Kêu anh mau về nhà, còn không sau này đừng về nữa.”

Giang Bằng Vũ: “……”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc